*** TU THÂN, TỀ GIA, TRỊ QUỐC, BÌNH THIÊN HẠ *** CÔNG KHAI THẢO LUẬN, ÂM THẦM HÀNH ĐỘNG *** Đã đến lúc tòan dân Việt hãy muôn lòng như một quyết chí đấu tranh cho QUYỀN DẠ DÀY, QUYỀN LÀM NGƯỜI, QUYỀN TỰ QUYẾT bằng cách ngay lúc này phải GIẢI THỂ TẬP ĐÒAN VIỆT GIAN CỘNG SẢN BUÔN DÂN BÁN NƯỚC!!!

2012/08/21

NGƯỜI VIỆT: CÁ NHÂN XUẤT SẮC, CỘNG ĐỒNG RỜI RẠC

NGUYỄN HOÀNG ĐỨC

Có lẽ chẳng có sắc tộc nào mang mặc cảm lớn như người da mầu. Người da mầu đã bị phân biệt chủng tộc đến mức bị vạch mồm xem răng như súc vật, không được vào quán ăn thậm chí khu phố giành cho người da trắng. Khát đến cháy cổ, vậy mà muốn mua một cốc bia, người ta đã không rót lại còn đuổi đi… Nhưng người da mầu bây giờ thì sao? Họ thường được đóng thành cặp minh tinh màn bạc trong các phim của Hollyhood, tham gia vào các câu lạc bộ thể thao danh giá nhất châu Âu, rồi cách đây ít năm bà Condoleezza Rice, một phụ nữ da mầu đã còn leo lên chức ngoại trưởng Mỹ, rồi đến lượt một người đàn ông da mầu khác có tên là Barack Obama còn trở thành đương kim Tổng thống Mỹ. Tại sao từ một sắc tộc ở dưới đáy của mặc cảm, người da mầu lại trỗi vượt để đạt được thành công như vậy?

Một ca sĩ da đen đã tuyên bố: "ĐỂ ĐUỔI KỊP NGƯỜI DA TRẮNG, CHÚNG TÔI PHẢI CỐ GẮNG GẤP TÁM LẦN HỌ". Ở đây bao gồm hai thông điệp, thứ nhất chúng tôi thấp kém hơn người da trắng. Thứ hai để đuổi kịp họ, chúng tôi không chỉ cố gắng một chút, mà phải cố gắng gấp tám lần.

Ở đời muốn đấm thì phải co tay lại, muốn nhảy thì phải nhún chân lấy đà thấp xuống. Người Việt xưa cũng đã dạy: lùi một bước để tiến ba bước. Mới đây có nhiều bài trên Vietnamnet bàn về phẩm chất người Việt có thông minh không, thông minh so với thế giới thế nào, đặc biệt là bài "Trí thông minh người Việt so với thế giới" của tác giả: Nguyễn Quốc Tín. Ông đã đưa ra một ý tưởng khá độc đáo, đại khái rằng: người Việt khá thông minh, nhưng thực hành thì kém . Đó cũng chính là lý do lý giải tại sao nước Việt còn chưa trở thành một quốc gia hùng cường (tôi diễn ý).

Muốn dân tộc hùng cường, có lẽ chẳng có cách nào hơn, giống những người da mầu đã từng thừa nhận mặc cảm tự ti bé nhỏ để vươn lên, chúng ta cũng nên nhún mình, không phải để hạ mình mà là để cải thiện, để nhảy cao hơn. Muốn chữa bệnh, làm cho cơ thể khỏe mạnh, thì việc đầu tiên chúng ta nên làm là bắt trúng bệnh. Chỉ có thế mới bốc thuốc trúng mong chữa lành bệnh tật, làm cho cơ thể cường tráng khỏe mạnh.

Có không ít ý kiến cho rằng: người Việt học giỏi nhưng thiếu khả năng phát minh sáng tạo. Điều này đúng! Nhưng theo tôi đó là ý kiến xa vời quá, nó có thể làm cho đại bộ phận chúng ta buông lỏng việc đào luyện kỹ năng hay tính cách trực tiếp gần gũi của mình.

Một xã hội lành mạnh, tốt đẹp, giầu có, không nhất thiết phải có phát minh. Tôi tin chắc, nếu gia đình nào cũng toàn những người biết sống bổn phận, thì gia đình đó chắc hẳn sẽ giầu có và hạnh phúc. Một xã hội cũng vậy, nếu nó có đại đa số công dân biết sống đúng bổn phận và chức năng của mình, thì xã hội sẽ ngăn nắp, sạch sẽ, lành mạnh, tốt đẹp, và sung túc.

Trong xã hội , có một số nghề không cần phát minh như, các dịch vụ y tế và xã hội, ở đó người ta chỉ cần có sự tận tình, chu đáo, tử tế là đã tốt đẹp rồi. Riêng nghề dịch vụ ngày nay chiếm đến 1/3 doanh thu và công việc của xã hội, nếu người ta biết làm đủ bổn phận cho việc này, thì sự tốt đẹp chẳng bé chút nào. Về mặt khoa học kỹ thuật hay tiến bộ cũng không lệch tâm nhiều. Nhiều chuyên gia cho rằng, thế kỷ 20 nước Nhật không cần chú trọng vào phát minh nhiều, mà chỉ cần học theo, nói thẳng ra là bắt chước các phát minh của phương Tây là đã phát triển rất nhanh. Bài học đó cũng đang diễn ra với Trung Quốc trong thế kỷ 21 này. Đây cũng chính là phát ngôn của các chuyên gia Mỹ, họ cho rằng : ở châu Á không giành nhiều tiền bạc để đầu tư cho những tìm tòi, phát minh tiên phong và vĩ mô.

Đây không chỉ là hiện thực, mà chính là nguyên lý sống mà người Pháp đã thừa nhận trong nhiều thế kỷ. Nguyên lý đó ngày nay còn được áp dụng nhiều vào trong cơ chế kinh tế thị trường tự do, đặc biệt sau khi nền kinh tế kế hoạch của các nước Đông Âu phá sản, đó là "laissez faire" , tức là "để mặc nó". Cụ thể người Pháp đã tiến hành hàng loạt các cuộc điều tra. Vào mùa hạ chẳng hạn, người ta phát sốt khi phát hiện, mỗi tháng có đến cả chục triệu khách du lịch đến Pháp, như vậy, dịch vụ, rồi thực phẩm, rồi môi trường sẽ ra sao? Nhưng không hiểu sao mọi việc vẫn đâu vào đấy! Rồi người ta phát hiện rất ngẫu nhiên năm nào cũng vậy, số người đi du lịch ra khỏi nước Pháp luôn luôn xấp sỉ số du lịch đến nước Pháp. Đó là sự tài tình của sắp đặt tự nhiên mà không ai có thể lường được, hay xắp xếp mà thành. Vậy thì trong kinh tế thị trường cũng vậy, hiện thực của nó luôn luôn phong phú sống động hơn cả người ta sắp đặt hay điều chỉnh. Bởi thế mà "hãy để cho nó tự điều chỉnh".

Ở Việt Nam thì sao? Chúng ta làm đường, rồi mới đào lên đặt cống. Việc đó thì liên quan gì đến phát minh. Rồi các công ty dịch vụ thông tin, lẽ ra chỉ cần đào đường lắp một đường dây, nhưng người ta không thỏa thuận được việc ai phải thuê đường dây của ai, thế là mỗi công ty lắp đặt một đường dây và đào đường một lần ít nhất, thế là đường phố bị xới tung lên, hết lần này đến lần khác. Hàn Quốc, sau mười năm lắp đặt công nghệ ô tô, thì dường như cả nước có xe nội địa để đi, hơn thế còn xuất khẩu đi khắp thế giới. Còn ở Việt Nam sau hơn mười năm, chúng ta vẫn loay hoay chưa xác định được đâu là dòng xe chiến lược, giữa hai dòng xe con và bán tải? Chẳng lẽ việc này lại cần phải có nhiều trí óc phát minh và sáng tạo đến vậy? Nếu muốn hiểu người ta chỉ cần ba ngày làm các điều tra là xong!

Tất cả sự chậm tiến và ngược đời đó nói lên cái gì? Theo thiển ý của tôi, không phải việc người Việt học giỏi mà kém thực hành, mà là họ chỉ giỏi làm giàu cho cá nhân nhiều hơn là làm giỏi cho cả cộng đồng. Ở đây , thêm một lần nữa nói lên, tính cách công lý của người Việt rất yếu, người ta không nghĩ đến quyền lợi chung mà chỉ nghĩ đến quyền lợi cục bộ của cá nhân , sau đó là của cơ quan hay chuyên ngành nào đó.

Học giỏi nhưng thực hành kém ư? Học chính là chuẩn bị cho trí tuệ và tư tưởng. Tư tưởng luôn dẫn đến hành động. Vậy thì tại sao hiệu quả hành động của người Việt lại yếu? Trong cuộc sống, chúng ta thường xuyên thấy, một người nói ngang, nói sai lè lè ở giữa nhiều người, nhưng anh ta không hề gặp bất cứ sự phản đối nào để thấy xấu hổ hay phải điều chỉnh mình. Tại sao? Vì hầu hết những người xung quanh đã từng giống và hành xử như anh ta, cho nên dễ bỏ qua, và thông cảm. Như vậy, người Việt rất ít đào luyện ý thức cho công lý, mà mạnh ai người ấy làm, "còi to cho vượt". Từ tư tưởng bé nhỏ và cá nhân đó, người ta khó mà hình thành ý thức cộng đồng.

Cái yếu nhất của người Việt nói riêng và châu Á nói chung là tinh thần công lý chung của cộng đồng. Đây chính là bài học mà lãnh tụ Tôn Trung Sơn đã chỉ ra: TRUNG QUỐC DÙ 400 TRIỆU DÂN NHƯNG CŨNG CHỈ LÀ BÃI CÁT RỜI RẠC, VÌ CÓ TINH THẦN TÔNG TỘC VÀ GIA TỘC MÀ KHÔNG CÓ QUỐC TỘC.

Không có tinh thần quốc tộc thì quốc gia làm sao vững mạnh, cho dù ở đó có rất nhiều người sôi kinh nấu sử học giỏi đi nữa. Học giỏi mà chỉ nghĩ đến vinh thân phì gia, làm giầu cho công ty minh để lĩnh thưởng rót vào mình, mưa đâu ấm chân đấy… Trời ơi quốc gia làm sao giầu mạnh hùng cường nếu kẻ có học, kẻ lĩnh bằng cao giải thưởng lớn, nhà khoa học hay văn nghệ sĩ chỉ dùng tài của mình tìm cách gom mái giọt ranh làm ướt bàn chân bé nhỏ hay mấy người của nhà mình?

Vì thế , có lẽ tư duy thiếu TÍNH CỘNG ĐỒNG , tức CÔNG LÝ mới chính là thứ làm còi cọc học vấn hay làm thui chột khả năng của người Việt. Còn thực hành là cái thứ hai. Và cho dù có thực hành giỏi đi nữa mà người ta chỉ thực hành cho cá nhân mình thì có ý nghĩa gì? !


NGUYỄN HOÀNG ĐỨC

Đâu là kẻ thù ?

Tống Vy Trầm Hương


Duyên lành đưa tôi đến cửa Phật. Tôi tìm được sự yên bình đằng sau những mưu tính nhỏ nhen bon chen của cuộc đời. Nhưng tất cả có phải là như vậy hay không, khi một ngày tôi đến chùa Liên Trì, ở Thủ Thiêm, quận 2, tôi phát hiện ra thêm một sự thật trơ trẽn trong xã hội này được chỉ đạo từ giới cầm quyền.Chùa Liên Trì nơi tôi được 1 lần biết đến các bác thương binh, các bác cựu tù nhân thuộc quân lực Việt Nam Cộng Hòa, những người đã chiến đấu suốt 20 năm để bảo vệ mảnh đất tự do, nhưng dưới chế độ Cộng Sản các bác ấy bị coi là kẻ thù, là "Ngụy quân Ngụy quyền", là "tay sai".  Những người thương phế binh này không được nhiều người biết đến vì họ bị thời cuộc vùi dập. Những mảnh đời ấy đại diện cho sự tang thương của cuộc nội chiến Quốc – Cộng mà lịch sử đã không đứng về phía họ. Kết thúc chiến tranh, phần thắng thuộc về phe cộng sản, những quân nhân này mất tất cả. Mặc dù ngay đến khả năng sinh hoạt của chính bản thân còn trở nên khó khăn nhưng các bác vẫn bị chính quyền này xem như ''Thế lực thù địch''.

Người mà hôm nay tôi được hân hạnh gặp mặt là bác Ngọc Trần, một thương phế binh thuộc hàng binh chủng Không Quân. Tôi may mắn có dịp ngồi lại trò chuyện với bác, được nghe bác kể về cuộc đời chiến đấu của bác và phần đời còn lại từ khi năm 1975 đến nay. Thật cay đắng, xót xa thay khi nghe bác kể về những bi kịch mà bác và đồng đội đã trải qua từ trước và sau 1975. Bác phải đi khắp nơi để xin những phiếu cơm, phiếu gạo mỗi tháng, mỗi tuần mong đắp đổi cuộc sống ngày qua ngày. Nghĩ lại mình còn may mắn rất nhiều.

Bác Ngọc ngay sau tháng 4 năm 1975 đã bị bắt đi lao động (kinh tê mới), nhưng số phận không may một quả mìn đã cướp đi của bác chân phải, kể từ đó trở đi bác phải sống cuộc đời của một người tàn tật.

Tuy tàn tật nhưng bác không tàn phế, không tàn phế trong ý chí, suy nghĩ và vẫn sống ngẩng cao đầu của một người chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa. Nhưng cái mác "Thế lực thù địch'' cứ mãi gán cho bác bởi những con người tính toán, ích kỉ, và sợ hãi với suy nghĩ một ngày nào đó "Thế lực thù địch'' sẽ phục hoạt. Một chế độ đã sụp đổ, đã là quá khứ vậy tại sao không để nó ngủ yên với những điều tốt đẹp trong quá khứ mà cứ phải lôi nó ra và gán vào những người lính đã đứng chiến đấu trên một chiến tuyến đối lập. Những người "bại trận'' còn lại như bác Ngọc đây sẽ làm được gì, tại sao những người "thắng trận'' bên kia giờ đây đã đầy quyền lực, danh vọng mà cứ phải trù dập những người lính của chế độ cũ một cách không thương tiếc. Ông bà ta ngày xưa có câu "Khôn ngoan đối đáp người ngoài, gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau'', thật xấu hổ cho những ai đang đầy quyền lực mà lại đi ngược với đạo lí của dân tộc Việt Nam.

Lần gần đây nhất vào ngày 19/6/2012 (âm lịch) nhà chùa Liên Trì đã tổ chức phát quà cho các bác thương binh, cựu tù nhân. Những món quà giá trị không bao nhiêu nhưng khó khăn lắm các bác mới nhận được quà. Sự ngăn chặn bắt bớ của chính quyền đã chứng tỏ một phần nào bản chất sợ hãi, hèn nhát của họ. Theo lời bác Ngọc kể, thì sáng hôm đó công an, an ninh đã chặn cả 2 ngõ vào chùa, cấm không cho các bác thương binh, cựu tù nhân vào chùa nhận quà. Bác Ngọc để xe ở ngoài và một mình đi bộ vào trong nhưng những con người đó sẵn sàng quát nạt xua đuổi một cách tàn nhẫn. Ngồi ở ngoài đường, bác lấy mảnh giấy ra viết lại những tâm tư suy nghĩ của bản thân, những dòng viết của bác, khi tôi đọc lên, tôi không sao ngăn khỏi giọt nước mắt lăn dài. Cảm động và thương các bác bao nhiêu, tôi lại càng xót xa, thầm trách những hành động đi ngược lại với đạo lí của chính quyền….


Tôi viết bài thư nầy lúc 12h ngày 19-6-2012 (âm lịch) gởi đến các thân hữu gần xa trong ngoài nước. Xem cho vui để ngẫm việc đời; việc nhà; việc nước.

CHÙA LIÊN TRÌ
153 Lương Định Của
P. An Khánh, Q. 2
Sài Gòn - Việt Nam

1_ Mười chín tháng 6 âm lịch hằng năm
2_ Những người con Phật đến thăm cảnh chùa
3_ Nhưng khi đến đó bị lùa
4_ Mấy thằng chuột lắt nó hùa chận theo
5_ Nó muốn dân khổ thêm nghèo.
6_ Để cho chúng nó sướng trèo lên cao.
7_ Không cho người tật bước vào
8_ Tôi đến chùa Phật, phân 2 chận đầu
9_ Tổ cha mấy đứa chận đường
10_ Tổ cha luôn cả lũ phường bất nhân.
11_ Miệng mồm luôn nói vì dân
12_ Xuống xe quành lại quay đầu về đi
13_ Vào chùa "Lễ Phật tội chi''??!??!
14_ Liên Trì làm đúng không sai!
15_ Thế mà chúng nó khả nghi cho chùa
16_ Mỗi năm nhân dịp ngày mùa
17_ Mười chín tháng sáu lễ Bà Quan Âm.
18_ Phật Mẫu vi Diệu thậm thâm
19_ Trời cao nhìn xuống không lầm chúng đâu
20_ Gửi cho lãnh đạo "Vì Dân''
21_ "Các ngài'' tường tận đúng sai chỗ nào. 

Bên trên là toàn bộ nội dung những gì mà bác Ngọc đã viết. Chắc hẳn khi đọc xong, mỗi bạn tự cho mình một câu trả lời thế nào là "thế lực thù địch'' rồi đúng không. Với tôi, chẳng có ai là "thế lực thù địch'' khi họ là những người cùng một dòng máu Việt đang chảy cũng giống như tôi.

Chỉ có những kẻ vung dùi cui vào đầu chính đồng bào của mình, đàn áp biểu tình chống Trung Quốc, làm ngơ trước vận nguy của đất nước trước bọn xâm lược Trung Quốc. Đó mới chính là kẻ thù của dân tộc Việt Nam.

Tôi khâm phục những người như bác Ngọc, bác tàn nhưng không phế, đã sống một cuộc đời đáng sống, đáng nể. Nhìn lại bản thân mình thật đáng xấu hổ khi tôi có được một thân thể lành lặn, có sức khỏe đầy đủ lại không có được một nghị lực, ý chí cố gắng hết sức như bác để phấn đấu.

Qua đây, tôi xin kể thêm một câu chuyện để mọi người có dịp ngẫm lại những suy nghĩ trước tới giờ của mình về nhưng người lính Việt Nam Cộng Hòa.

Chú lính nhỏ!
Cu Bi là con một gia đình cán bộ Cộng Sản gốc! Bạn nó cho nó mượn một bộ đồ lính VNCH nhỏ, nó về mặc vào rồi xuống bếp khoe mẹ:
- Mẹ coi con có giống lính VNCH không??
Mẹ nó tát cho một bạt tai:
- Tiên sư nhà mày! Xuống mà hỏi bố mày kìa!
Nó chạy tới chỗ bố đang đọc báo hỏi:
- Bố coi con có giống lính VNCH không??
Bố nó cho nó một cái bạt tai nữa và gườm mắt:
- Mày đi mà hỏi bà nội mày ấy!
Nó chạy vào phòng bà nội hỏi:
- Bà nội, coi con có giống lính VNCH không??
Bà nó cú vào đầu nó cái cốc rõ đau:
- Ai dạy mày làm vậy đó?
Nó lủi thủi xuống bếp, mẹ nó hỏi:
- Con có học được bài học để đời chưa?
- Dạ có! Con mới làm người của VNCH chưa được nửa tiếng mà đã thấy người CS căm thù đồng bào họ còn hơn căm thù Trung Quốc (kẻ cướp biển cướp đất của chúng ta) nữa!

Tống Vy Trầm Hương

Khai Dân TríTống Vy Trầm Hương

Hoàng Sa ơi còn đây bằng chứng máu!


Kính gửi BBT Khai Dân Trí,

Nhân sắp tới dịp kỉ niệm 54 năm ngày ra đời bức công hàm bán nước của
cố thủ tướng Phạm Văn Đồng, 14/9/1958, tôi xin trân trọng gửi đến Khai
Dân Trí một bài viết mới. Xin chúc Khai Dân Trí ngày càng có nhiều độc
giả quan tâm và góp sức.

Thân kính:
Đặng Huy Văn.


Hoàng Sa ơi còn đây bằng chứng máu!


Sau Hiệp Định Genève 1954
Hoàng Sa thuộc Miền Nam quản lí
Nó là một Hải Đồn trên Biển Đông
Của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa
Có lẽ cuối thập niên 50
Miền Bắc đã dự định dùng tàu đưa vũ khí
Bằng đường biển vào Nam
Nên rất ngại Hoàng Sa!

Chắc vì thế họ muốn đuổi hải quân của VNCH
Ra khỏi các hải đồn trên biển đảo
Và có lẽ đó cũng là lí do của bức công hàm "giao hảo"(1)
"Ghi nhận và tán thành" tuyên bố của Trung Hoa
"Về lãnh hải 12 hải lý và chủ quyền của Bắc Kinh
"Trên các quần đảo Tây Sa, Nam Sa..."
Nhằm lợi dụng hải quân Trung Quốc ngoài hải đảo
Bảo vệ tàu bè Miền Bắc chở vũ khí vào Nam
Mưu chiếm cả sơn hà!

Nhưng phải chi vì "con hổ giấy" Mỹ có cái nanh nguyên tử
Đã làm nhụt chí lúc bấy giờ của bè lũ Trạch Đông?
Hay vì Mao thâm hiểm cố ngồi chờ để Hà Nội
Đánh Mỹ đến người Việt cuối cùng?
Nên dẫu có bức công hàm của cu Đ. trong tay
Mà A Mao vẫn chưa xuất quân vội
Đợi đến đầu 1974, sau Hiệp Định Paris(2)
Khi quân đội Mỹ ở Biển Đông vừa rời khỏi
Bắc Kinh mới đem quân cưỡng chiếm Hoàng Sa
Và xâm lấn Biển Đông!

Hẳn ai cũng còn nhớ
Vào dịp đó Việt Nam CH la to:
"Tại sao Việt Nam DCCH không lên tiếng?"
Có lẽ Hà Nội ngần ngừ vì biết lên tiếng bảo vệ ai?
Giữa một bên là Bắc Kinh "cùng phe"
Còn bên kia là Sài Gòn "theo con đường tư bản"
Là kẻ thù không đội chung trời của Miền Bắc cộng sản
Khi bức công hàm 1958 hãy còn đây!

Đau đớn thay
Nay Trung Quốc
Lại vin vào bức công hàm này
Để xâm phạm Biển Đông!
Sao chính phủ Việt Nam nay không biết dùng
Máu của Việt Nam Cộng Hòa trước đây để chống lại?
Phải chi máu của các anh hùng đã đổ tại Hoàng Sa
Linh thiêng quá làm cho các người sợ hãi?
Hay vì máu của Hải Chiến Hoàng Sa
Đã bị vùi chôn bởi bức công hàm
Bán nước của ông Đồng?

Mặc cho thời cuộc đổi thay
Thì nước Việt Nam mãi muôn đời là Một!
Người Việt khắp bốn phương vẫn con Lạc cháu Hồng!
Nay đất nước gặp nguy nan sao không đoàn kết lại?
Để xiết chặt tay gìn giữ lấy non sông!

Hỡi những nhà lãnh đạo Việt Nam
Vẫn còn biết đặt Tổ Quốc lên trên hết!
Mỗi khi nước nhà bị đe dọa bởi ngoại bang
Hãy mở "Hội Nghị Diên Hồng" đón anh hùng hào kiệt
Từ bốn phương tụ về nhằm đánh đuổi xâm lăng!

Hoàng Sa ơi
Còn đây bằng chứng máu!
Máu của những người lính VNCH trên biển đảo của Việt Nam
Sao các người không chịu đưa ra Tòa Trọng Tài Quốc Tế?
Để phán xử bè lũ Bắc Kinh quân bành trướng dã man
Mồm leo lẻo "16 chữ vàng" tình anh em đồng chí
Tay xâm phạm Biển Đông và hải đảo Việt Nam

Thời thế đã đổi thay rồi
Mà lẽ nào các người vẫn còn coi dân Việt là thù
Còn bọn bành trướng bá quyền từ Bắc Kinh là bạn?
Các người vì lợi quyền riêng hay vì đất nước Việt Nam?
Phải chi nay công an bắt bớ người biểu tình chống Tàu
Là để bày tỏ "lòng thủy chung vô hạn"
Với kẻ thù xâm lược truyền đời
Của dân tộc Việt Nam?

Phải chăng?
Nay đã đến lúc lịch sử phải công khai thừa nhận
Những đóng góp của VNCH trên biển đảo Việt Nam
Cùng sự hiện diện của hải quân Mỹ làm giặc Tàu nể sợ
Đã giữ được Hoàng Sa và Biển Đông đến 1974
Trước kẻ thù truyền kiếp
Bốn ngàn năm!


Hà Nội, 18/8/2012
Ts. Đặng Huy Văn


(1) Ngày 14/9/1958, thủ tướng Phạm Văn Đồng của chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đã gửi thủ tướng Chu Ân Lai của chính phủ Trung Quốc một bức công hàm "ghi nhận và tán thành" bản tuyên bố ngày 4/9/1958 của chính phủ Trung Quốc về "bề rộng lãnh hải 12 hải lý được áp dụng cho toàn bộ lãnh thổ của Trung Quốc bao gồm cả quần đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa..."  Trong đó Tây Sa và Nam Sa chính là Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

(2) Hiệp định Paris về Việt Nam kí ngày 27/1/1973 đã buộc quân đội Mỹ phải rời khỏi Việt Nam trong năm 1973. Sang năm sau, ngày 19/1/1974, Trung Quốc đã dùng một lực lượng hải quân đồ sộ cưỡng chiếm Hoàng Sa từ Quân Lực VNCH. Trong trận Hải Chiến Hoàng Sa đẫm máu đó đã có 74 chiến sĩ hải quân VNCH anh dũng hi sinh.