*** TU THÂN, TỀ GIA, TRỊ QUỐC, BÌNH THIÊN HẠ *** CÔNG KHAI THẢO LUẬN, ÂM THẦM HÀNH ĐỘNG *** Đã đến lúc tòan dân Việt hãy muôn lòng như một quyết chí đấu tranh cho QUYỀN DẠ DÀY, QUYỀN LÀM NGƯỜI, QUYỀN TỰ QUYẾT bằng cách ngay lúc này phải GIẢI THỂ TẬP ĐÒAN VIỆT GIAN CỘNG SẢN BUÔN DÂN BÁN NƯỚC!!!

2015/01/07

Những biến tướng của năm cũ

Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 05.01.2015

Những biến tướng của năm cũ

Năm cũ vừa đi qua, bước sang năm mới, hãy nhìn lại quãng đường vừa đi qua để có thể tiếp tục một chặng đường dài mới với những ngày tháng đáng sống hơn. Ở nước nào cũng có quá nhiều chuyện để nói. Với một quốc gia như Việt Nam, tình hình Biển Đông chưa bao giờ êm ả, với một xã hội ngày rối rắm hệt như dòng xe cộ chen chúc giữa đại lộ lúc nào tai họa cũng có thể xảy đến thì những gì của năm cũ 2014 càng nhiều chuyện đáng nói hơn.
TP. Sài Gòn mở chiến dịch truy quét người ăn xin, lang thang.

Có hai việc được người dân đồng tình, đó là việc cứu thoát 12 người thợ bị sập hầm gần như bị chôn sống đã được các "cơ quan chức năng" cứu thoát. Việc thứ hai là truy quét, gom góp các thành phần bất hảo, nghiện ngập, lang thang cướp giật và bọn chăn dắt trẻ ăn xin tại TP Sài Gòn đưa vào cơ sở xã hội . Hy vọng bộ mặt thành phố sẽ sáng sủa hơn. Du khách sẽ không còn hoảng hồn "một đi không trở lại".
Người phụ nữ nghiện ma túy chích hút quanh bến xe An Sương, TP Sài Gòn.
Nhưng những chuyện đáng nói nhất lại là thứ chuyện cũ như trái đất, thậm chí cứ nói đến là người ta kêu ầm lên "Biết rồi, khổ lắm nói mãi" như cụ cố Hồng than vãn trong "Số Đỏ" của nhà văn Vũ Trọng Phụng. Tuy vậy, có chán cũng phải nói, bởi trái đất có quay thì mọi thứ đều thay đổi. Khi thì nó "biến tướng" lẫn lộn trắng đen, khi thì nó bất ngờ xuất hiện như vụ giàn giáo đường sắt Cát Linh – Hà Đông bỗng dưng đổ cái ào xuống đầu xe taxi khiến bốn người chết hụt. Chuyện từ trên trời rơi xuống nhưng tất cả lại do chính con người làm ra. Đó là những thứ được kể là tai nạn và người ta thích đổ cho tại đất yếu, tại trời cao chứ không phải tại lương tâm con người tha hóa, chỉ nghĩ đến vơ vét, không biết đến tính mạng của người dân.
Nghiện ma túy, hai cô gái tên Thảo và Thúy cướp dây chuyền bị bắt.
Thôi thì hãy cho đó là tai nạn. Nhưng còn những thứ không thể đổ cho ai được, không phải do "địch phá hoại" mà là do chính các quan phá hoại, làm quan càng lớn sự phá hoại càng cao. Đó chính là "kẻ nội thù" nguy hiểm nhất lâu nay vẫn sống hiên ngang trong lòng đất nước.

Vụ sập đường hầm tại Lâm Đồng.
Thưa bạn, đó là bệnh tham nhũng. Quả thật tôi không muốn nhắc tới đề tài "mòn mỏi" này nữa nhưng nó có nhiều biến tướng cần phải chỉ rõ mới có chút hy vọng le lói chữa thứ bệnh "ngộ độc mãn tính" này được. Con siêu vi đã đã đến độ lờn thuốc, kháng thuốc, phải có thuốc đặc trị. Thuốc nào đây? Xin thưa ngay đó là thứ thuốc có từ trong tâm, trong đạo đức và lối sống của mỗi người.

Tham nhũng ở Việt Nam trong 3 năm qua có tính chất ổn định
Vụ sập giàn giáo công trình thi công đường sắt đô thị Cát Linh - Hà Đông.
Trong buổi "tọa đàm" cuối năm vào ngày 9 tháng 12 vừa qua Tổng Thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh cho rằng tham nhũng ở Việt Nam trong 3 năm qua (2012-2014) có tính chất ổn định.

Quả thật người dân khó lòng hiểu nổi "tham nhũng ổn định" có nghĩa là như thế nào. Có lẽ đó là một lối nói văn hoa, dịu dàng quá xá nên nó hơi... bị khó hiểu. "Ổn định", có thể hiểu là tham nhũng bớt rồi nên lòng dân ổn định cũng như các bác sĩ trả lời sức khỏe của 12 nạn nhân bị sập hầm được cứu thoát nay đã ổn định.
Có lẽ tại tôi dốt nên đọc báo mãi mới hiểu ra là ngài Tổng thanh tra muốn nói "ba năm nay tham nhũng của VN không tiến cũng không lùi, nó cứ đứng im một chỗ". Tức là theo Tổ chức Minh bạch Quốc tế (TI) vừa công bố Chỉ số Cảm nhận Tham nhũng 2014 (CPI 2014) cho thấy điểm số CPI của Việt Nam trong 3 năm liên tiếp (2012-2014) không thay đổi, tham nhũng trong khu vực công vẫn là một vấn đề nghiêm trọng của quốc gia. Nói rõ ra là "vấn đề nghiêm trọng của quốc gia" vẫn đứng sững (như thế gọi là ổn định đấy các cụ ạ). Tôi dốt thật, có thế mà cũng không biết.

Có biến chuyển rõ rệt
Nhưng chiều 29-12, Ban Chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng họp phiên thứ 6 dưới sự chủ trì của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, trưởng ban chỉ đạo.
Năm 2014 nổi bật với những vụ án oan và tham nhũng làm rung động dư luận cả nước.

Thay mặt ban chỉ đạo, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư Lê Hồng Anh, phó trưởng ban chỉ đạo, trình bày báo cáo tình hình, kết quả công tác phòng chống tham nhũng năm 2014 và phương hướng, nhiệm vụ trọng tâm năm 2015 của Ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng có những biến chuyển mới và trong 137.984 cuộc thanh tra, kiểm tra, phát hiện 33 vụ tham nhũng, 52 đối tượng có hành vi liên quan đến tham nhũng. Tình trạng các bị cáo phạm tội tham nhũng được tòa án áp dụng hình phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ, cho hưởng án treo trong năm 2014 giảm đáng kể so với năm 2013 và các năm trước (chỉ còn 21.3% so với 31.2% năm 2013). Và ban chỉ đạo có biện pháp chống tham nhũng vặt, chỉ đạo các tỉnh tích cực xem xét các vụ việc có dấu hiệu tham nhũng, chuyển sang cơ quan điều tra, thực hiện tốt hơn nữa cơ chế phối hợp giữa các bộ, ngành.

Như thế là có biến chuyển chứ không phải nó "ổn định". Những biến chuyển đó có kiểu mới, cũng có kiểu cũ. Như kiểu "hối lộ tình dục" lần đầu tiên xuất hiện, tuy chưa tóm được vụ nào song đã được công nhận có hiện tượng này. Hoặc có đề nghị thêm vào luật tội tham nhũng nhà cửa đất đai.
 

Có kiểu cũ biến tướng khá nhiều, có thể kể tạm vài kiểu sau đây (theo VietnamNet ngày 27-12-2014).

Biến tướng như thế nào
Nếu như trước đây, nói tới tham nhũng, tới chuyện ăn tiền, ăn hối lộ, người ta thường tập trung vào lĩnh vực kinh tế. Giờ đây, tham nhũng ở bất kể ngành nào.

- Nếu trước đây tham nhũng thường chỉ tập trung các dự án trong nước, giờ nó tiếp tục có … quan hệ quốc tế.
 

- Nếu trước đây tham nhũng chỉ thuần túy chuyện tiền bạc, giờ đây, tham nhũng có gương mặt tô son trát phấn với khái niệm "hối lộ tình dục".
 

- Nếu trước đây tham nhũng có gương mặt của những kẻ dính líu nhiều tới kinh tế, bạc tiền, giờ đây nó xuất đầu lộ diện với gương mặt đầy đặc quyền- đặc lợi, có quyền sinh quyền sát.
 

- Nếu trước đây tham nhũng khiến con người ta nghĩ tới lượng tiền bạc, giờ đây diện mạo tham nhũng khủng và công khai hơn nhiều- đó là đất đai nhà cửa, biệt thự, trang trại...
 

- Nếu trước đây, tham nhũng có thể chỉ là cá nhân, giờ đây, tham nhũng mang tinh thần … tập thể, gọi một cách mỹ miều là "lợi ích nhóm".
 

- Nếu trước đây, tham nhũng thường tham ở những lĩnh vực lớn, giờ đây tham nhũng có thêm một tính cách bé mọn gọi là "tham nhũng vặt"...

Và cho dù với rất nhiều giải pháp, từ vật chất - kê khai tài sản, tới tinh thần- học tập đạo đức liêm khiết; phê và tự phê, tới những giải pháp mạnh- các đoàn kiểm tra, thanh tra liên tiếp các bộ, ngành, các lĩnh vực, tham nhũng vẫn dửng dưng … ngự trị, được tạc khắc trong lòng những kẻ tham.

Tại cuộc tiếp xúc các cử tri Quận 04, TP Sài Gòn, người đứng đầu đất nước đã phải chua xót và lo ngại: Tham nhũng, về kinh tế thì gây thiệt hại, về chính trị thì làm dân mất lòng tin. Tham nhũng đến nỗi buộc người dân phải thốt ra những lời đau lòng! (NLĐ, ngày 02/12). Còn Bí thư Thành ủy TP Sài Gòn - đã phải gọi thẳng bản chất và hậu quả tàn khốc của tham nhũng là tội ác.

Người đứng đầu đất nước đã "chạm" đến được cái hậu quả tàn khốc nhất mà loại "giặc nội xâm" này để lại, chính là sự mất niềm tin của người dân.
 

Bạo bệnh tham nhũng trầm trọng đến mức phá hủy cả niềm tin người dân, phá hủy cả nhân cách, phẩm chất của không ít quan chức có chức quyền, phá hủy cả môi trường xã hội cần phát triển lành mạnh.

Chỉ có 1 phần triệu vị kê khai tài sản không trung thực
Con số mà đại diện Thanh tra chính phủ (TTCP) nêu ra trong báo cáo công tác phòng, chống tham nhũng năm 2014 tại phiên họp toàn thể lần thứ 14 của UB Tư pháp sáng ngày 15/9 rằng: Trong số gần 01 triệu trường hợp (chính xác là hơn 944. 425 người) đã kê khai tài sản thu nhập, chỉ có 05 người thuộc diện kê khai phải xác minh, và chỉ duy nhất... 01 người bị xử lý kỷ luật bằng hình thức cảnh cáo do kê khai không trung thực. Tính theo con số phần trăm, số không trung thực chỉ có 1/1,000,000.

Điều này lại rất trái ngược với nhận định của Phó Tổng TTCP Trần Đức Lượng: Tham nhũng vẫn diễn ra phức tạp, ngày càng tinh vi, khó phát hiện do các đối tượng tham nhũng thường có chức vụ, có trình độ hiểu biết pháp luật, quan hệ rộng, liên kết với nhau thành các nhóm lợi ích (VnExpress, ngày 16/9). Mặt khác, khi bị phát hiện thì trong thực tế, chỉ có 10% tài sản tham nhũng được thu hồi, 90% đã... kịp "di tản". Đó là nhận xét của đại diện một ngành nội chính.

Bạn đọc nghĩ gì về con số này? Kê khai tài sản bây giờ trở nên quá khó khăn rồi. Cần phải có biện pháp chặt chẽ hơn kể cả từ luật pháp đến việc kiểm tra giám sát. Làm sao kiểm soát được những của cải hối lộ ấy đã chuyển cho ai và chuyển đi đâu. Nhà nước hay đúng hơn nhân dân đành mất trắng.

Nếu cứ kê khai tài sản theo quy định hiện nay xét cho cùng, chỉ mang ý nghĩa kê khai có tính "giấy tờ", không có ý nghĩa của sự bạch hóa nguồn gốc. Đặt sự kê khai trong bối cảnh này, thì sự kê khai đó liệu có giá trị trung thực? Hay rút cục, cũng chỉ là "bệnh hình thức". Cần phải có biện pháp mới.

Đó là đôi điều rất quan trọng về những căn bệnh trầm kha của năm cũ. Muốn có thuốc đặc trị chữa thứ bệnh từ trong nội tâm con người cần phải được giáo dục ngay từ thuở ấu thơ, đó là giáo dục học đường. Ở nước nào cũng vậy, giáo dục làm nên bộ mặt xã hội hiện tại và tương lai. Giáo dục thế nào thì con người của đất nước đó như thế. Sự tiến bộ hay sa đọa của xã hội cũng bắt nguồn từ giáo dục. Hãy nhìn qua vài căn bệnh của giáo dục tại VN.

Bạo lực học đường và những vụ tự tử vì tình
Cuộc khảo sát trên 496 học sinh (HS) tại tám trường THCS và THPT ở TP Quy Nhơn (Bình Định) do ThS Đinh Anh Tuấn (ĐH Quy Nhơn) thực hiện gần đây cho biết có 66.3% HS từng bị bạn học nói xấu, đe dọa; 2.2% HS bị bạn dùng hung khí tấn công. Khi chứng kiến bạo lực học đường (BLHĐ), 53.5% HS tỏ ra bàng quan (30,9% HS chọn cách bỏ đi nơi khác, 22.6% HS đứng xem); chỉ 17.8% HS can thiệp nhưng ở mức độ vừa phải. Những số liệu trên được đưa ra tại hội thảo "Thực trạng và giải pháp ngăn chặn BLHĐ trong trường phổ thông" do Viện Nghiên cứu Giáo dục của ĐH Sư phạm TP. Sài Gòn tổ chức sáng 24-12-2014.

Trong khi đó Bộ Giáo Dục VN vẫn đứng ngoài cuộc tưởng như chẳng có trách nhiệm gì, vậy thì cũng như 53.5% học sinh "mackeno" với bạo lực học đường thôi.

Đã từng có rất nhiều clip, video tung lên mạng với những hình ảnh vô cùng bất nhẫn, khi chứng kiến các bạn trai hay bạn gái xông vào nhau đấm đá túi bụi, chửi bới thóa mạ tục tĩu nhiều em đã hô hào, cổ vũ, quay phim, chụp ảnh như đang xem một thú vui trên hè phố.
Hai toán học sinh xông vào đánh nhau tơi tả, chẳng ai can ngăn.
Một số vụ bạo lực học đường gần đây
- Ngày 9-11, một clip nữ sinh đánh nhau được tung lên mạng YouTube gây phẫn nộ trong dư luận. Do ghen tuông, một nữ sinh đã dùng gậy phang vào đầu bạn nữ kia kèm theo những cú đấm đá, giật tóc. Trong clip, rất đông HS đứng theo dõi, chụp ảnh mà không có sự can ngăn nào. Được biết hai nữ sinh này đang học lớp 11 tại Trường Trung học phổ thông (THPT) Bất Bạt (Hà Nội). Nhà trường đã xác minh, yêu cầu hai HS này viết kiểm điểm.
Bạo lực học đường liên tiếp xảy ra trước sự thờ ơ của các bạn học.
- Sáng 3-11, tại Trường Trung học cơ sở (THCS) Võ Thị Sáu (huyện Krông Pak, tỉnh Đak Lak), em LHĐ và em PCB (HS lớp 9D) xảy ra mâu thuẫn, xô xát. B. rút dao giấu trong cặp đâm Đ. một nhát vào cổ. Khi Đ. bỏ chạy, B. đuổi theo đâm thêm một nhát vào lưng. Đ. được nhà trường đưa đi cấp cứu nhưng đã tử vong.

- Cuối tháng 10-2014, tại Trường THCS Minh Khai (phường Trường Thi, TP Thanh Hóa, tỉnh Thanh Hóa), trong giờ giải lao, hai học sinh lớp 8 là LAT và TQA (cùng 13 tuổi) xảy ra mâu thuẫn. LAT rút dao thủ trong người đâm bạn trọng thương.

- Ngày 1-4-2014, trên mạng xã hội xuất hiện đoạn clip cảnh một nữ sinh bị nhóm bạn nữ đánh hội đồng dã man và lột nội y ngay giữa phố. Những nữ sinh này vẫn còn đang khoác trên mình bộ đồng phục. Vụ việc sau đó được xác minh đây là các nữ sinh Trường THPT Bãi Cháy (Quảng Ninh). Nguyên nhân của sự việc trên chỉ vì trêu chọc nhau.
Nữ sinh T. bị đánh hội đồng phải vào bệnh viện trong tình trạng đa chấn thương.
- Chỉ vì nghi ngờ bạn giựt người yêu, ngày 22-12 vừa qua nữ sinh B. đã cùng 4 cô bạn lớp 12, Trường THPT Phan Đình Phùng và Trường THPT Thành Sen - Hà Tĩnh lên "kế hoạch" đánh ghen để "dằn mặt" "tình địch" trong khách sạn. Sự việc kéo dài khoảng 2 giờ đồng hồ. Chỉ tới khi thấy T. không còn sức kháng cự, máu ra nhiều, nhóm nữ sinh mới dừng tay. Nữ sinh T. đã phải vào bệnh viện trong tình trạng đa chấn thương.
 

Chỉ cần nhìn qua những vụ "uýnh lộn" này, bạn đã thấy nạn bạo lực ở các trường học tại VN như thế nào rồi.

Giáo dục đạo đức bị bỏ ngỏ
Bà Lê Thị Thảo (Trưởng phòng Công tác HSSV của Sở GD&ĐT tỉnh Đak Lak) bày tỏ sự đau lòng khi dẫn chứng hai vụ bạo lực trong HS dẫn đến hai em tử vong xảy ra trên địa bàn tỉnh thời gian qua. Đáng chú ý có một HS mới học lớp 6 tử vong khi đánh nhau với một HS lớp 5. Việc trẻ hóa và mức độ nguy hiểm của tình trạng bạo lực khiến ngành giáo dục tỉnh này không khỏi bất bình khi chưa có giải pháp cụ thể.

Cũng theo bà Thảo, phía Bộ Giáo dục Đào tạo (GD&ĐT) cũng chưa thật sự coi trọng giáo dục đạo đức, nhân cách cho học sinh sinh viên (HSSV). Bộ liên tục tổ chức rất nhiều hội nghị, hội thảo nhưng đều bàn về chuyên môn như thi cử, phương pháp giảng dạy... còn giáo dục đạo đức lại bỏ ngỏ.

Cùng chung nhận định này, ông Phạm Hữu Khương (Chánh Thanh tra Sở GD&ĐT tỉnh Ninh Thuận) cũng cho rằng hành vi bạo lực của HS ngoài nhà trường ngày càng nhiều là hệ quả từ giáo dục mà ra. Dường như giáo dục đạo đức trong trường đang bị hỏng ở đâu đó, nội dung ít, thời lượng hạn hẹp. "Cái mà HS phải đạt được khi còn ngồi trên ghế nhà trường không phải là văn hóa mà là đạo đức làm người nên phải đầu tư dạy người hơn".
 

Giáo dục đạo đức cho HS-SV là vấn đề xã hội rất quan tâm. Bởi theo ý kiến của nhiều người, đạo đức HS-SV hiện đã và đang xuống cấp với mức độ đáng báo động.

Thế nên từ Hội thảo về chủ đề "Giáo dục đạo đức cho HS-SV", chúng ta nên quyết liệt thay đổi cách dạy và đánh giá những môn học liên quan đến đạo đức. Bởi, như Einstein: "Giáo dục nhồi nhét tất yếu sẽ dẫn tới sự nông cạn và thiếu văn hóa".

Liên tục tự tử vì tình
Hai tháng qua có hơn chục vụ tự tử vì tình của các bạn trẻ. Nhiều thanh niên tìm tới cái chết mặc cho người yêu đứng trước mặt hết lời van xin. Chỉ trong 20 ngày - 3 vụ tự tử trước mặt người yêu.

"Nhảy cầu tự tử", "tự tử trước mặt người yêu"… là cụm từ không còn lạ trong thời gian gần đây. Như hôm 10/11 vừa qua, sau cuộc nói chuyện ngắn với bạn gái trên cầu Sài Gòn 2 (TP. Sài Gòn), nam sinh viên bất ngờ trèo qua lan can rồi nhảy xuống sông tự tử. Nạn nhân được xác định là là một thanh niên 23 tuổi (quê Quảng Nam), sinh viên năm 3 một trường ĐH ở TP. Sài Gòn.

Cũng chưa đầy nửa tháng sau, 26/11, sau khi nói chuyện với bạn gái trên cầu Hóa An (TP. Biên Hòa, Đồng Nai), nam sinh 17 tuổi đã leo lên lan can nhảy xuống sông Đồng Nai. Cô gái hô hoán nhờ người giúp đỡ nhưng người thanh niên đã bị nước cuốn trôi.

Hơn một tuần sau, ngày 4/12, tại cầu Đồng Nai (TP. Biên Hòa) đôi nam nữ dừng xe trên cầu nói chuyện. Một lúc sau, cô gái bất ngờ nhảy xuống sông. Nam thanh niên nhảy theo cứu, đồng thời hô hoán mọi người biết nhưng bất thành.
 

Chuyện khác, cô gái 18 tuổi khóc xin người yêu đừng nhảy cầu. Mặc dù người yêu khóc lóc van xin thảm thiết nhưng Tuấn vẫn leo lên thành cầu rồi gieo mình xuống dòng nước xiết. Suốt đêm, cô gái đứng trên cầu gào khóc, gọi tên người yêu.

Không chỉ tự tử trước mặt người yêu, trong tháng 11 và 12 vừa qua, còn có nhiều vụ "Nữ sinh viên tự tử cùng người yêu trong khách sạn" tại Thái Nguyên, "Đôi tình nhân trẻ uống thuốc độc tự tử vì mối tình tay ba" tại Cần Thơ, hoặc "Thiếu nữ nhảy cầu vì mâu thuẫn với bạn trai" (TP. Sài Gòn)… khiến nhiều người đau xót.

Gần đây nhất, đôi bạn trẻ mới học lớp 10 ở Nghệ An đã cùng nhau thắt cổ tự tử khiến gia đình, địa phương bàng hoàng. Bị ngăn cấm tình cảm, hai học sinh ôm nhau thắt cổ tự tử. Sáng sớm gia đình và người thân đi tìm thì phát hiện Tuấn và Trang ôm nhau chết bằng tư thế thắt cổ tại ngôi nhà hoang trong rừng.

Bước sang năm 2015 còn ổn định không?
Những hình ảnh trên đây quả là một hồi chuông báo nguy cho toàn thể cộng đồng. Hậu quả của việc bỏ quên đạo đức trong việc giảng dạy, chỉ biết nhồi sọ, ăn gian nói dối trong cuộc sống hai mặt diễn ra hàng ngày trước mặt các em, đã hình thành một xã hội đi ngược lại với truyền thống luân lý, con người trở nên ích kỷ. Bên cạnh đó đời sống của một số "đại gia, tiểu thư công tử" xài sang đã gợi lòng thèm muốn và phân chia thứ hạng giàu nghèo "nhất bên trọng nhất bên khinh" – người giàu được ưu đãi kính trọng, người nghèo bị chèn ép, coi thường – khiến ngay từ khi còn nhỏ đã nhiễm máu tham muốn làm giàu bằng mọi cách. Thế thì đừng hỏi tại sao tham nhũng vẫn cứ "ổn định" từ 3 năm nay không có thuốc chữa. Bước sang năm 2015 chẳng biết nó còn "ổn định" không?
 

Văn Quang

2015/01/06

BỌ LẬP VÀ RỪNG CÂY

BỌ LẬP VÀ RỪNG CÂY
Nguyệt Quỳnh

Có một cây là có rừng và rừng sẽ lên xanh…

Cách đây ít lâu tôi đọc một bài viết của nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai với tựa đề "Hầu chuyện với anh Trương Tấn Sang" bài viết của ông xoay quanh hiện trạng của đất nước. Như một lời nói thẳng, nói thật, một lời tâm tình dựa trên câu nói mớm của ông Trương Tấn Sang khi tiếp xúc cử tri tại Sài Gòn. Ông Sang nói: "Chúng tôi sẵn sàng nghe những ý kiến cay đắng".

Đúng như cảm nhận của ông Sang khi thốt ra lời nói trên. Ông Nguyễn Khắc Mai là một trong số những đảng viên CS thầm lặng, những người từng thiết tha với đảng, hết lòng với đất nước; và nay đã thất vọng, đã cay đắng lắm trước thực trạng xã hội và lối điều hành đất nước của lãnh đạo CS hiện nay. Ông Mai cố đem những lý luận Mác Lê và lời nói ông Hồ làm chuẩn, nhưng người đọc có thể thấu cảm được hết cả nỗi buồn, nỗi thất vọng của ông qua bài viết mà có đến tám lần ông nhắc đến chữ Cay Đắng.

Tôi nghĩ đến những đảng viên thầm lặng khác qua ông Nguyễn Khắc Mai. Những người ngày hôm nay, đi trên đất còn nghe được máu ấm của đồng đội mình trên mỗi bước chân qua. Tôi chợt thấy cảm thương những con người đã bỏ cả cuộc đời tin theo chủ nghĩa cộng sản và chạnh lòng nhớ đến câu nói của một nhà văn: "Lệ rơi, thật dễ để dùng ống tay áo lau đi, nhưng tôi phải làm thế nào để xóa vệt nước mắt khỏi trái tim mình?"

Nếu thật đó là tấm lòng của ông Nguyễn Khắc Mai, nếu thật sự tổ quốc không hề đánh mất họ, những người đã một thời lăn thân trong lửa đạn vì độc lập dân tộc, chắc chắn họ biết điều mình phải làm. Ông đã viết câu cuối trong bài tâm tình với ông Trương Tấn Sang như sau:

"Liệu chúng ta có thật tâm sám hối đặng cứu rỗi đất nước thoát khỏi tình thế hiểm nguy trước một Trung Hoa đế quốc, bá quyền nước lớn (mà Tập Cận Bình vừa tuyên bố), liệu có nhanh chóng thoát ra sự suy đồi, trì trệ, bảo thủ, lạc hậu hiện nay hay không…"

Liệu những đảng viên cay đắng như ông Nguyễn Khắc Mai có góp phần cứu nguy được vận mạng của đất nước đang chỉ mành treo chuông không? Tôi cho rằng họ làm được, câu trả lời nằm trong mỗi cá nhân của những Nguyễn Khắc Mai, và bằng vào quyết tâm phải hành động. Rõ ràng chúng ta không còn nhiều thời gian. Tình trạng nguy nan của đất nước không cho phép đợi chờ thêm nữa. Và cũng bởi vì quanh họ, những người dân tuy cô thế, thấp cổ bé miệng cũng đã bắt đầu từ lâu. Điển hình gần đây nhất là hình ảnh đáng phục của Bọ Lập cùng những bạn hữu của anh.

Ít ai biết Bọ Lập bị liệt hẳn nửa người sau một tai nạn. Ngay cả đến việc chuyện vệ sinh cho chính mình, anh cũng phải cậy dựa vào vợ con. Cũng ít người biết rằng anh đã một lần toan tự vẫn. Nhà văn Huỳnh Ngọc Chênh kể rằng: một hôm lựa lúc gia đình đi vắng, Bọ Lập đã lăn xuống khỏi giường, anh bò từ căn hộ tập thể của anh lên trên sân thượng. Anh định từ đó gieo mình xuống đất, tự mình kết liễu để tránh gánh nặng cho gia đình. May mắn, có người trong khu tập thể phát hiện và bồng anh xuống. Từ một người từng lâm vào những hố thẳm cuộc đời như thế, Bọ Lập đã vượt lên trên hoàn cảnh khó khăn của chính mình để nghĩ đến nỗi khổ đau của người khác, để lo lắng về sự tuột dốc thảm hại của đất nước.

Biết được hoàn cảnh của Bọ, người ta thêm trân quý cảnh Bọ đi biểu tình chống Trung Quốc ngày 11.5.2014. Hôm đó, Bọ tự mình thuê taxi ra hiện trường tham gia với anh em. Lúc Bọ đến nơi thì đoàn biểu tình đã kéo đi xa rồi! Một mình, Bọ vẫn làm cuộc biểu tình dọc theo đường Đồng Khởi. Bây giờ nhớ lại, hình ảnh Bọ với đôi chân khập khiễng bỗng làm tôi ý thức ra mức quan trọng của TỪNG NGƯỜI ĐẤU TRANH trong tình cảnh hiện nay, đối với đồng đội và đối với việc chung.
Bọ Lập trong một lần đi biểu tình chống Trung Quốc.
Thật vậy, thử tưởng tượng năm1285, khi quân Mông Cổ xâm lăng ta lần thứ hai, Vua Nhân Tông đi thuyền nhỏ xuống gặp Hưng Đạo Vương, ngài hỏi rằng: "Thế giặc to như vậy, mà chống chọi với nó thì dân bị tàn hại, hay là trẫm chịu hàng để cứu muôn dân?" Nếu lúc đó câu trả lời của vị Quốc Công Tiết Chế khác đi, không phải là " Bệ hạ muốn hàng xin hãy chém đầu thần trước" thì liệu Đại Việt có còn trường tồn đến ngày hôm nay không? Hưng Đạo Vương đã dùng quyết tâm của chính ông mà bảo vệ được đất nước. Nếu như quyết tâm của một người có sức lan toả đến nhiều người như vậy và giúp cho quân đội của một đất nước nhỏ bé có thể đánh thắng một đội quân lừng lẫy thế giới; thì mỗi chúng ta với lòng thiết tha cùng vận nước, nếu đứng cùng nhau, chắc chắn không có bất cứ một cường quyền nào có thể huỷ diệt được dân tộc mình.

Một điều hệ trọng cũng cần được vạch ra: khi cuống cuồng "bắt khẩn cấp" một Bọ Lập đang liệt nửa người và phải đánh máy bằng một tay, lãnh đạo CSVN đã lộ rõ sự bối rối, yếu kém và lo lắng về mức độ chán ghét của dân đối với chế độ. Lo lắng đến mức họ không dùng Điều 258 - lợi dụng quyền tự do dân chủ - để buộc tội, mà phải dùng đến Điều 88 - tuyên truyền chống chế độ - để buộc tội anh. Bạn bè và dư luận khắp nơi lại càng chán ghét và căm phẫn khi nhìn Bọ bị công an lôi đi trong tình trạng không có thuốc men, không người giúp anh ngay cả trong việc vệ sinh hàng ngày. Đây là một hành động tàn nhẫn của lãnh đạo CS, chẳng khác gì một hình thức tra tấn nguội đối với một nhà văn đã cao tuổi lại bịnh hoạn.

Nhưng những hành động trấn áp để dằn mặt người chung quanh này, vẫn chỉ dẫn đến những tác dụng ngược, như những trò tương tự trong suốt mấy năm qua đối với Linh mục Nguyễn Văn Lý, anh Điếu Cày, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà báo Nguyễn Hữu Vinh, blogger Người Lót Gạch, v.v... Cứ sau mỗi vụ bắt bớ vô lý và hèn kém, phản ứng của giới đấu tranh dân chủ khắp nước đã không xẹp xuống mà càng đông người xuất hiện công khai hơn, hoạt động mạnh mẽ hơn. Đặc biệt với trường hợp của Bọ Lập. Sự bất nhẫn trước cái ác, cái bạo ngược vô lối của nhà cầm quyền đã dẫn đến hàng trăm bài viết, bài status trên mạng bày tỏ lòng yêu thương và kính trọng đối với Bọ.

Đáng phục hơn nữa, một số bạn hữu xót xa cho Bọ, đã không ngần ngại công khai tuyên bố sẵn lòng đi tù như Bọ, sẵn sàng lãnh còng đôi 88 cùng Bọ:

Facebook 'Lô Đề VN' đăng hình hai blogger Nguyễn Xuân Diện và Nguyễn Tường Thụy sát vai nhau với dòng chữ "2 tù nhân dự khuyết HN có trong danh sách gặp nhau rất vui vẻ. Đang tranh nhau xem ai được bắt trước, ai được bắt sau. Cả 2 đều muốn được bắt điều 79, 88"

Blogger Nguyễn Lân Thắng phát biểu: "Bất cứ blogger chính trị nào cũng có thể bị bắt bởi điều 88... chúng tôi đã sẵn sàng…!".

Riêng Facebooker Hoàng Dũng còn đặt chỉ tiêu cho mình: "Phải thế chứ! Đã bị bắt thì phải bị bắt vì chính trị và hẳn phải là 79 hay 88 chứ! Ước gì mình được như bọ Lập. Có bác nào biết những tài liệu tàng trữ của bọ Lập là những tài liệu gì để rồi mà bị bắt không? Chỉ cho tôi để tôi tự nguyện giao nộp với".

Chính lòng yêu thương Bọ trong tình trạng thể chất hiện nay và sự rành rẽ về khả năng hèn kém của lãnh đạo đã dẫn đến sự đồng tình trong giới đấu tranh rằng: dẫu mai này nếu Bọ có đuối sức trong tù, nếu Bọ cần phải về nhà uống thuốc, tịnh dưỡng thì chắc chắn sẽ có nhiều anh chị em sẵn lòng thế chỗ cho Bọ, và họ vẫn luôn thương quí Bọ hết lòng.

Đến lúc này, hình như mọi người đều đã nhận ra rằng nếu rụt lại trong im lặng chúng ta chỉ yên ổn tạm thời, nhưng cùng lúc chấp nhận cho nhà cầm quyền lại treo một cái mã tấu khác trên đầu mình. Và nếu rụt lại thì cũng sẽ rất có lỗi với Bọ, với những hy sinh cao quí của Bọ, của anh Ba Sàm, anh Duy Nhất, và bao người khác. Tôi tin rằng nhiều người âm thầm ngoài kia đang muốn được sống như Bọ. Họ thấy cần phải làm một điều gì đó với Bọ, cho Bọ, và vì Bọ. Ai cũng muốn được cùng với Bọ dũa cho mòn, cho đứt cái còng 88 này.

Bỗng dưng tôi nhớ đến cái ý niệm một mình trong bài hát "Một Đời Người, Một Rừng Cây" của nhạc sĩ Trần Long Ẩn "…tôi vẫn nhớ hoài một loài cây, sống gần nhau thân mới thẳng, có một cây là có rừng và rừng sẽ lên xanh". Tôi bỗng muốn cám ơn Bọ Lập, cám ơn đôi chân khập khiễng trong buổi biểu tình một mình của anh. Từ anh, tôi đã nhìn thấy một rừng cây đang lên xanh. Tôi nhìn thấy Hoàng Dũng, Nguyễn Lân Thắng, Nguyễn Tường Thuỵ, Nguyễn Xuân Diện và nhiều, nhiều người khác nữa…

Và tôi nghĩ đến nỗi cay đắng của những Nguyễn Khắc Mai với một niềm hy vọng lớn lao. Nói cho cùng, nếu so sánh tương quan lực lượng giữa ta và giặc, thế hùng mạnh của Mông Cổ thời ấy và sự hung hãn của Trung Cộng ngày hôm nay… không có gì khác biệt. Rõ ràng, thắng hay bại, nhục hay vinh của một dân tộc tuỳ thuộc vào sự quyết tâm và sáng suốt của mỗi con người.

1-1-2015, khai bút cho một năm thật sự mới.

Nguyệt Quỳnh

2015/01/01

Nhật Ký Biển Đông: Cần Bao Nhiêu Kẻ Thù?

Nhật Ký Biển Đông: Cần Bao Nhiêu Kẻ Thù?

Nhật Ký Biển Đông hai tuần cuối Tháng 12 ghi nhận những chuyển biến quan trọng như sau:

-Reuters ngày 17/12/2014: "Vào ngày Thứ Tư, Tổng Thống Obama tuyên bố bình thường hóa ngoại giao với Cuba, một sự thay đổi mà Tòa Bạch Ốc thấy cần vì chủ trương cấm vận của Mỹ kéo dài quá lâu trên đất nước do Đảng Cộng Sản cai trị mà vẫn không đem lại dân chủ, chỉ làm tổn hại tới người dân. Vào tháng 10/2014, 188 trên 193 quốc gia thành viên Liên Hiệp Quốc đã bỏ phiếu thông qua nghị quyết lên án lệnh cấm vận mà Mỹ áp đặt chống Cuba. Cuộc bao vây kéo dài 53 năm của Mỹ khiến Cuba thiệt hại ước lượng 1000 tỉ đô-la. Nga đã mau mắn hoan nghênh quyết định này của Hoa Kỳ nhưng nói thêm, "Sự áp đặt cấm vận lên bất cứ quốc gia nào đều không có cơ sở pháp lý và không thể biện minh." Hiện nay giữa Cuba và Nga đang có những cuộc thương thảo nhằm tăng cường hợp tác trên các lãnh vực dược phẩm, y tế, canh nông, giao thông, viễn thông, năng lượng, hầm mỏ và du lịch. Theo International Business Times (Úc Châu) Cuba đã đồng ý để máy bay ném bom nguyên tử TU-95 của Nga có thể bay khắp các phi trường của Cuba. Do đó một số nhà phân tích cho rằng việc nới lỏng lệnh cấm vận và bình thường hóa ngoại giao với Cuba của Mỹ còn nhằm làm giảm bớt ảnh hưởng của Nga đối với Cuba.

-Reuters (Manila) ngày 17/12/2014: "Một sĩ quan hải quân Phi Luật Tân loan báo nước này nhắm mua hai khu trục hạm, hai trực thăng và ba tàu pháo để triển khai trên Biển Đông nơi mà sự tranh chấp lãnh thổ với Hoa Lục khiến nhu cầu khẩn cấp phải tăng cường lực lượng quân sự." Còn theo The National Interest thì Phi Luật Tân đang muốn có ba tàu ngầm để ngăn chặn Trung Quốc.

-AP (Moscow) ngày 18/12/2014: "Theo viễn cảnh của Phương Tây thì số phận của Tổng Thống Putin chỉ còn tính bằng ngày. Giá trị của đồng rúp (ruble) chỉ còn phân nửa khi cuộc tấn công Ukraine của ông đã đầy đất nước vào tình trạng bị thế giới (* NATO &Mỹ) cô lập. Thế nhưng hầu hết dân Nga lại coi Ô. Putin như là một giải pháp cho vấn đề chứ không phải nguyên nhân gây ra tình trạnh ngày hôm nay. Kết quả cuộc thăm dò của Associated Press-NORC Center for Public Affairs Research công bố ngày Thứ Năm 18/12/2014 cho thấy 81% dân Nga vẫn ủng hộ ông." Theo kinh nghiệm lịch sử, một đất nước dù gặp nguy khốn thế nào đi nữa mà toàn dân đoàn kết chung quanh lãnh đạo thì sẽ chiến thắng. Còn dù trong thời bình, đất nước chia rẽ thì cũng tan nát, bại vong.

-Bloomberg News ngày 18/12/2014: Úc dự định mua những kỹ thuật tối mật của Nhật để chế tạo tàu ngầm. Hành động này chắc chắn tạo căng thẳng ngoại giao với Hoa Lục mà hiện nay liên hệ giữa hai nước tương đối trôi chảy.

-Reuters (Bắc Kinh) ngày 19/12/2014: "Theo tờ China Daily, Trung Quốc sẽ thiết kế hệ thông quan sát bao gồm vệ tinh, radar ở ngoài khơi để gia tăng sức mạnh quân sự trên biển, một chuyển động có thể làm tăng thêm căng thẳng trong vùng." Phi Luật Tân tuyên bố sẽ theo dõi kế hoạch này.  

-Christian Science Monitor ngày 19/12/2014: "Trung Quốc đã đưa ra lời phản đối kịch liệt khi Tổng Thống Obama vừa ký lệnh cho phép bán cho Đài Loan hai khu trục hạm trang bị hỏa tiễn đạn đạo." Không biết việc Đài Loan được trang bị thêm hai chiến hạm tối tân này có ảnh hưởng tới cuộc tranh chấp ở Biển Đông không? Hiện Đài Loan đang chiếm giữ Đảo Ba Bình (Itu Aba) là đảo lớn nhất trong Quần Đảo Trường Sa của Việt Nam từ năm 1956 hoặc năm 1971 lúc bấy giờ thuộc Tỉnh Bà Rịa và đặt dưới sự quản lý của chính phủ Bảo Đại rồi VNCH. Theo AFP ngày 24/12/2014, Đài Loan vừa hạ thủy hộ tống hạm tàng hình loại nhỏ (Corvett) tự đóng, trang bị hỏa tiễn chống hạm, nói là để phòng ngừa những đe dọa từ Hoa Lục.

-Reuters (Bangkok, Thượng Hải) ngày 20/12/2014: "Tại Hội Nghị Thượng Đỉnh Hợp Tác Kinh Tế Mở Rộng Vùng Tiểu Mekong (GMS), Thủ Tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường (Li Keqiang) để nghị cho vay và viện trợ 3 tỉ đô-la cho các nước lân bang Cao Miên, Việt Nam, Miến Điện, Thái Lan và Lào để cải thiện hạ tầng cơ sở, sản xuất và chống nạn nghèo đói. Thủ Tướng Lý Khắc Cường còn cam kết 16. 4 triệu đô-la nạo vét dòng sông Mekong để ngăn ngừa thiên tai. Trung Quốc sẽ xây dựng một hệ thống đường xe lửa dài 867 km xuyên Thái Lan và nhập cảng hai triệu tấn gạo của nước này."  Theo VnPlus, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam đã phát biểu trong hội nghị, "Cần bảo đảm sự cân bằng giữa ba yếu tố kinh tế-con người-môi trường trong hợp tác GMS. Suy thoái môi trường có thể triệt tiêu những thành quả về kinh tế và phát triển con người; ngược lại những chính sách kinh tế-xã hội đúng đắn không chỉ giúp bảo tồn mà còn phát huy tiềm năng của thiên nhiên phục vụ con người." Cũng trong dịp này, Ô. Nguyễn Tấn Dũng đã cắt băng khai trương hãng hàng không liên doanh ThaiVietjet. Trong liên doanh, Kan Air (Thái Lan) sở hữu 51% vốn và VietJet Air nắm 49% vốn. 

-VOA tiếng Việt ngày 20/12/2014: "Phán quyết về vụ Philippines kiện các tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông là một trong năm sự kiện định hình tương lai Đông Nam Á trong năm 2015, theo phân tích của hai chuyên gia thuộc Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế Hoa Kỳ CSIS. "

-Yahoo News ngày 22/12/2014: "Ngay sau bản báo cáo của Ủy Ban Tình Báo Thượng Nghị Viện về sự kiện Trung Ương Tình Báo Mỹ (CIA) đối xử tàn bạo với tù nhân sau biến cố 9/11, tờ New York Times kêu gọi cử công tố viên mở cuộc điều tra cựu Phó Tổng Thống Dick Cheney và những thành viên khác trong bộ tham mưu của Tổng Thống Bush đã âm mưu tiến hành việc tra tấn và phạm những tội mà luật lệ liên bang và quốc tế ngăn cấm."

-AP (Managua, Nicaragua) ngày 22/12/2014: "Tổng Thống Daniel Ortega của Nicaragua và lãnh đạo công ty Trung Quốc ở Hongkong đã làm lễ khởi công tiến hành đào con kênh dài 278 km nối liền Thái Bình Dương và Đại Tây Dương trị giá 50 tỉ đô-la, dự đoán là để cạnh tranh với Kênh Đào Panama. Nhưng đây cũng là nguyên do gây tức giận và phản đối của những nông dân bị giải tòa đất đai trong những tuần lễ vừa qua." Nếu kênh đào này hoàn tất và được điều hành vào năm 2019 thì đây là biến cố làm thay đổi địa lý chính trị thế giới. Kênh Đào Panama thuộc chủ quyền của Panama nhưng do Mỹ kiểm soát, mỗi năm trả cho Panama 10 triệu đô-la. Còn Kênh Đào Nicaragua sẽ do Trung Quốc điều hành trong 50 năm, mỗi năm trả cho Nicaragua 10 triệu đô-la. Hiện nay hạm đội Nga đang đảm trách nhiệm vụ giữ gìn an ninh cho công việc đào kênh. Ngoài việc hợp tác kinh tế với Hoa Lục, Nicaragua còn liên kết về quân sự với Nga. Vào Tháng 7/2014 Tổng Thống Putin đã viếng thăm Nicaragua. Quốc hội nước này  đã cho phép Nga được thiết lập căn cứ quân sự tại Nicaragua mặc dù điều này bị hiến pháp ngăn cấm. Trong lịch sử, Mỹ đã hiện diện quân sự tại đất nước này từ 2007-2012. Trong năm 2011, Nga đã hỗ trợ cho quân đội Nicaragua 26.5 triệu USD, gấp chín lần so với Mỹ. Tháng 7/2014, Tổng thống Daniel Ortega đã chính thức phê duyệt đề án xây dựng hệ thống vệ tinh GLONASS định vị toàn cầu của Nga. Hệ thống này cũng sẽ được xây dựng tại Việt Nam.

- CNSNew ngày 23/12/2014: "Thủ Tướng Nga Dmirty Medvedev cảnh cáo việc Tổng Thống Petro Porochenko của Ukraina từ bỏ quy chế "phi liên kết" chính thức của đất nước này để gia nhập NATO khiến Ukraina trở thành kẻ thù tiềm ẩn của Nga." Còn thứ trưởng quốc phòng Nga nói rằng hành động này đã khiến Ukraina trở thành "tiền đồn" của NATO để đối đầu với Nga. Phải chăng Ukraina đang trở thành một "Chiến Tranh Việt Nam" thứ hai? Hiện nay Hoa Kỳ đang "rỉ máu" trong cuộc chiến đối đầu với Nhà Nước Hồi Giáo IS. Nếu can dự sâu vào Ukraina thì Nga cũng sẽ "rỉ máu" vì cuộc khủng hoảng kéo dài không biết tới bao giờ. Nếu Ukraina trở thành chiến trường thì Mỹ và NATO chỉ cần viện trợ tiền bạc, súng đạn và cố vấn, còn máu xương thì do Ukraina gánh chịu, đất nước sẽ tan hoang rồi chia cắt thêm thành nhiều mảnh nhỏ. Nếu thật sự là người yêu nước và nghĩ tới tương lai lâu dài thì một quy chế "phi liên kết" là tối hảo cho Ukraina và tạo ổn định cho Âu Châu. Nhưng phe quốc gia cực đoan "Nationalist" hiện đang nắm quyền ở Kiev nhất định theo Mỹ và NATO cho dù đất nước có đổ nát chứ không chịu "láng giềng tốt" với Nga. Trong bất cứ quốc gia nào, kể cả Hoa Kỳ, Âu Châu, Canada, Úc Châu và Nhật Bản nếu quyền lãnh đạo rơi vào tay những kẻ cực đoan thì sẽ là thảm họa cho đất nước và thế giới. Theo Citinews, trả lời cuộc phỏng vấn của tờ Kommersant (Nga) mới đây, George Friedman, nhà sáng lập đồng thời là giám đốc điều hành (CEO) mạng tình báo toàn cầu Stratfor (1) nói rằng: Mỹ đã giật dây đảo chính lật đổ Tổng thống Viktor Yanukovych và đây là cuộc đảo chính "công khai" nhất trong lịch sử để trả đũa Nga về vụ Syria.

-Voice of Russia ngày 23/12/2014: "Ba nước thành viên của Liên Minh Hải Quan: Nga, Belarus, Kazakhstan và Việt Nam vừa kết thúc cuộc đàm phán về dự thảo thành lập Khu Vực Thương Mại Tự Do. Các nước có thể ký kết hiệp định vào năm 2015."

-Reuters ngày 25/12/2014: Thủ Tướng Thái Lan Prayuth trong chuyến công du Trung Quốc theo lời mời của Chủ Tịch Tập Cận Bình tuyên bố, "Thái Lan nên ngưng cãi cọ nhau và nhìn vào siêu cường Trung Quốc trong khu vực để tìm nguồn cảm hứng. Tôi đã gặp Ô. Tập Cận Bình và ông ta nói rằng sáu mươi năm trước đây Trung Hoa là một trong những nước nghèo đói nhất thế giới. Chỉ trong ba mươi năm đã trở thành siêu cường kinh tế." Ngoại giao giữa Hoa Kỳ, Âu Châu với Thái Lan đã xấu đi sau cuộc đảo chính của quân đội lật đổ chính quyền dân cử của Bà Yngluck cách đây bảy tháng. Hoa Kỳ số nước Âu Châu đã áp đặt lệnh cấm vận lên Thái Lan. Thế mới hay cấm vận là con dao hai lưỡi, "Anh không chơi với tôi thì tôi chơi với người khác". Chuyến công du cho thấy Thái Lan đã xích lại gần hơn với Trung Quốc. Ngày nay Thái Lan không cần B-52 và quân Mỹ đóng ở Uta-pao để ngăn ngừa sự bành trướng của Chủ Nghĩa Cộng Sản nữa, mà chỉ lo ổn định chính trị và phát triển kinh tế. Dù là nền kinh tế lớn thứ hai của Đông Nam Á nhưng Thái Lan hiện đang lâm vào tình trạng trì trệ.

-The Diplomat (Nhật) ngày 24/12/2014: Lần đầu tiên trong vòng 40 năm, Trung Quốc và Malaysia tiến hành tập trận chung kéo dài năm ngày. Theo tờ Star (Mã Lai) phía hải quân Trung Quốc cho hay Malaysia và Trung Quốc chia sẻ lợi ích chiến lược chung trong khu vực và tập trận chung là nền tảng để hai bên giải quyết thảm họa thiên nhiên. Vào Tháng 9/2005, Malaysia trở thành quốc gia đầu tiên tại Đông Nam Á ký kết bản ghi nhớ về hợp tác quốc phòng song phương với Trung Quốc. Bản ghi nhớ đã mở đường thiết lập các nhóm làm việc về tham vấn chiến lược và quốc phòng. Thế nhưng chỉ ba ngày sau  25/12/2014 Ô. Najib - Thủ Tướng Mã Lai lại chơi gôn (Golf) với Ô. Obama tại Hạ Uy Di (Hawaii). Điều này cho thấy Mã Lai đang thi triển môn võ công "Lăng Ba Vi Bộ". Chúng ta thông cảm cho Mã Lai, Thái Lan,Tân Gia Ba, Miến Điện, Nam Dương, Căm-bốt là những nước nhỏ, muốn sinh tồn thì phải "Lăng Ba Vi Bộ" tức ngoại giao với tất cả các "Ông Kẹ" để được yên thân. Chỉ chơi với một ông thì ông kia nổi giận. Lúc đó nếu không giở đòn thù kinh tế thì cũng cấm vận, cô lập, lật đổ v.v…Thật tội nghiệp cho các nước nhỏ! Với chính sách ngoại giao "Lăng Ba Vi Bộ"  của các quốc gia Đông Nam Á, chiến lược "Xoay Trục" của Ô. Obama sẽ chẳng đi đến đâu. Hoa Kỳ sẽ biến thành "Người hùng cô đơn" trực tiếp đối đầu với Hoa Lục chứ các quốc gia Đông Nam Á - ngoại trừ Phi Luật Tân và Úc - chẳng có ai dám liên kết với Mỹ 100% để trở thành kẻ thù của Hoa Lục.

-Reuters ngày 26/12/2014: Ô. Du Chính Thanh (Yu Zhengsheng) nhân vật thứ tư của Đảng Cộng Sản Trung Hoa trong cuộc gặp gỡ với Ô. Lê Hồng Anh- Thường Trực Ban Bí Thư Đảng CSVN tuyên bố, "Được chỉ định bởi Chủ Tịch Tập Cận Bình, cuộc thăm viếng của tôi ngày hôm nay nhằm tăng cường sự tin cậy giữa hai nước, xây dựng đồng thuận và tăng tiến mối quan hệ Việt-Trung theo chiều hướng đúng." Ngày 27/10/2014, Ô. Dương Khiết Trì thăm Việt Nam, nay lại tới phiên Ô. Du Chính Thanh. Hai ông đều nói lời ngon ngọt. Nhưng có lẽ Việt Nam sẽ chỉ "nghe qua rồi bỏ". Quan hệ "hữu hảo" phải thể hiện trên Biển Đông chứ không chỉ bằng lời. Nếu cần phải "đi đúng hướng" thì Chính Trị Bộ Đảng Cộng Sản Trung Hoa phải họp lại để chấn chỉnh chứ tại sao Việt Nam phải chấn chinh? Anh chiếm biển đảo của tôi, tôi chống đỡ, đó là đường hướng đúng. Còn anh xâm lược, đó là đường lối sai. Anh phải chấn chỉnh chứ không phải tôi. Nhưng dù sao đi nữa, hai chuyến thăm viếng này cho thấy: Trước phản ứng mạnh mẽ của Hoa Kỳ Kỳ ở Biển Đông, quyết định nới lỏng lệnh cấm bán vũ khí và mong muốn xich gần Việt Nam hơn nữa… Hoa Lục thấy cần phải hòa dịu…nhưng chưa biết hòa dịu như thế nào. Theo VnExpress, trong cuộc gặp gỡ Ô. Du Chính Thanh, Ô. Nguyễn Tấn Dũng nói, "Với những vấn đề khác biệt, tranh chấp về biên giới lãnh thổ giữa hai nước, hai bên cần chân thành hợp tác, đồng thời đấu tranh thẳng thắn trong đàm phán."

-Reuters (Moscow) ngày 26/12/2014:"Tổng Thống Putin vừa ký văn kiện công bố học thuyết quân sự của Nga trong đó nói những hiểm nguy cho đất nước Nga từ bên ngoài là sự bành trướng quân sự của NATO và sự bất ổn của một vài quốc gia trong vùng…và sự cần thiết phải hợp tác xây dựng một mô hình an ninh mới ở khu vực Châu Á-Thái Bình Dương."

-AP (Tehran) ngày 27/12/2014: Trong cuộc thao diễn quân sự khổng lồ tại Eo Biển Hormuz, Ba Tư (Iran) đã thử thành công một loại "máy bay không người lái cảm tử" (suicide drone) một loại bom bay/bom di động (mobile bomb) có thể tấn công các mục tiêu trên không, biển và mặt đất. Loại bom này có thể bay lòng vòng trên trời 10 tiếng đồng hồ để…chờ đợi và tìm mục tiêu. 

-The Week ngày 27/12/2014: Cựu Tổng Thống Jimmy Carter đã nhờ tờ Washington Post trình bày quan điểm của ông về chinh sách cấm vận kinh tế của Mỹ đối với một số quốc gia như Bắc Hàn chẳng hạn, "Tôi đã từng chứng kiến thảm kịch này trở nên ác độc đối với người dân vô tội thế nào." (I have seen how this strategy can be cruel to innocent people.)

Nhận Định:

Vào những ngày cuối của năm 2014, tình hình thế giới không có gì sáng sủa mà toàn là những biến động nguy hiểm không ai lường trước được. Chiến Tranh Lạnh Mới đã khởi đầu. Biên giới đối đầu Đông-Tây dần dần hình thành. NATO đang chuẩn bị chiến tranh với Nga. Trung Đông không chỗ nào yên, bom đạn tơi bời, chiến tranh tàn phá. Phi Châu Nigeria, Somalia, Nam Sudan nội chiến, Iraq, Afghanistan, Pakistan, Yemen…khủng bố hằng ngày. Những phần còn lại của thế giới chỗ nào cũng mua sắm thêm vũ khí, tăng chi phí quốc phòng- nhất các quốc gia Đông Nam Á. Trong một thế giới rối mù và hiểm nguy đó, nổi bật lên là hai bài báo mà có lẽ các chiến lược gia và các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ, Úc Châu phải suy nghĩ.

1) Vào ngày 15/12/2104 Tạp Chí Forbes đưa lên bài viết "Hoa Kỳ Cần Bao Nhiêu Kẻ Thù? Quốc Hội Đã Hy Sinh Sự An Nguy Của Hoa Kỳ Bằng Cách Áp Đặt Thêm Cấm Vận Nga" (How Many Enemies Does America Want? Congress Sacrifices U.S. Security With New Sanctions Against Russia) (2) Doug Bandow (3) viết: "Nếu Âu Châu và các thành viên của họ muốn đối đầu với Nga vì vụ Ukraine thì họ cứ làm. Nhưng Hoa Thịnh Đốn thì không nên can thiệp vào. Hoa Kỳ không cần thiết phải lãnh đạo cuộc đối đầu này khi lục địa Âu Châu có dân số và kinh tế lớn hơn Hoa Kỳ. Giờ hãy để Âu Châu tự làm chuyện khó khăn đó….Nay Quốc Hội dường như muốn biến Nga - như Mitt Rommey đã lỡ lầm nghĩ rằng Nga là kẻ thù số một của Hoa Kỳ. Putin có thể làm thế, chẳng hạn như vũ trang cho Syria và Iran với hỏa tiễn phòng không tiên tiến, bênh vực quyền của Teheran được tái khởi động các lò phản ứng hạt nhân và ngăn cản việc tiếp vận cho Afghanistan của Mỹ. Tệ hại hơn, Putin có thể xích lại gần Trung Quốc hơn nữa. Có rất nhiều căng thẳng giữa Nga và Trung Quốc nhưng một yếu tố quan trọng khiến họ đoàn kết lại đó là: Sự đe dọa của Hoa Kỳ. Những nhà lập pháp dường như đã quên rằng một trong những mục tiêu nền tảng của chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ bằng cách quay lại thời kỳ Nixon là mở của cho Hoa Lục khiến tách Hoa Lục và Liên-xô ra làm hai. Nay Hoa Kỳ lại đóng vai Liên-xô trong khi Putin lại đóng vai Nixon. Thất bại trong việc thẩm định những khó khăn một cách đúng đắn, các nhà lập pháp thường đi tới giải pháp sai lầm. Bộ tham mưu của Obama đã và đang nỗ lực áp đặt ý muốn của mình lên Moscow. Khó có quốc gia nào trên thế giới mà Hoa Kỳ không thể dạy dỗ/thuyết giáo, cấm vận, bắt nạt, hay đe dọa. Nhưng Nga lại là một ngoại lệ." Về tầm mức quan trọng của Ukraine, Doug Bandon nhận định như sau, "Trong khi Hoa Kỳ, đặc biệt là sắc tộc Ukraine lo lắng về số phận của Ukraine, nhưng nó không phải là mối lo an ninh nghiêm trọng  của Hoa Kỳ. Hoa Kỳ cũng đã khá thuận thảo/chẳng có rắc rối gì khi Nga cai trị Ukraine nhiều thế kỷ. Ai cai trị Donbass (bao gồm Donesk và Lugansk*) thì cũng chẳng quan trọng lắm với Hoa Kỳ. Cuộc khủng hoảng Ukraine nêu ra những quan tâm về nhân đạo, nhưng nó cũng chẳng khác mấy những nơi khác trên thế giới."

Quả thật, hiện nay Hoa Kỳ có quá nhiều kẻ thù và trong tương lai rất gần, có thể ngày mai, Hoa Kỳ lại có thêm kẻ thù mới. Bao nhiêu kẻ thù thì vừa đủ? Liệu một siêu cường hoặc "võ lâm chí tôn" có thể tồn tại được khi nó có quá nhiều kẻ thù không? Theo RT News, cuộc thăm dò 68 quốc gia khác nhau trên khắp thế giới của Worldwide Independent Network and Gallup cuối năm 2013 cho biết "Hoa Kỳ là mối đe dọa lớn nhất cho nền hòa bình thế giới ngày nay" (U.S. is the greatest threat to peace in the world today). Cuộc thăm dò không phải chỉ trong các quốc gia thù nghịch mà ở cả các quốc gia đồng minh như Thổ Nhĩ Kỳ và Hy Lạp cho thấy tinh thần chống Mỹ trên khắp thế giới như thế nào. Còn theo Fox News, sinh viên Đại Học Havard nói rằng "Hoa Kỳ nguy hiểm cho thế giới hơn là Nhà Nước Hồi Giáo ISIS" (Harvard students say U.S. bigger threat to world peace than ISIS). 

2) Chỉ một ngày sau khi cuộc bắt giữ con tin tại một quán cà-phê thuộc trung tâm thương mại, tài chính Sydney kết thúc với ba người chết làm rúng động cả nước, Ô. Malcolm Fraser (4) - Cựu Thủ Tướng Úc đã đưa ra bài viết "Hoa Kỳ: Đồng Minh Nguy Hiểm của Úc Châu" (America: Australia's Dangerous Ally) đăng trên National Interest ngày 16/12/201 (5). Bài viết có đoạn: "Đây là lúc Úc Châu chấm dứt sự lệ thuộc có tính chiến lược vào Hoa Kỳ. Mối liên hệ với Hoa Kỳ từ lâu được coi như lợi lạc, nay trở thành nguy hiểm cho tương lai của Úc. 

Chúng ta đã giao quyền quyết định cho Hoa Kỳ khi nước Úc phải tham chiến. Cho dù Hoa Kỳ là quốc gia hoàn hảo và nhân từ nhất đi nữa thì tư thế này cũng không thích hợp/ không thể đi đôi với nguyên tắc chính thống của một quốc gia có chủ quyền. Chính sách lệ thuộc này đòi hỏi không những phải kính trọng mà còn tuân phục Hoa Thịnh Đốn, một chính sách không thể chấp nhận được cho một quốc gia (Úc *) mà sức mạnh và sự thịnh vượng đang tăng tiến và quyền lợi quốc gia buộc/nói rõ ràng là thân hữu, không thù hận trong sự giao hảo với các nước láng giềng, kể cả Trung Quốc. Có thể các học giả, các nhà hoạch định chính sách sẽ đau đớn khi tái lượng giá lại mối liên hệ này với Hoa Kỳ nhưng có bốn lý do chính khiến mối liên hệ này đã lỗi thời.

Thứ nhất: Dù nói thế nào đi nữa/nói lung tung về sự thống nhất mục tiêu giữa hai quốc gia, sự thực là Úc Châu và Hoa Kỳ có sự khác biệt lớn lao về hệ thồng giá trị. Quan niệm "Hoa Kỳ là biệt lệ/ngoại lệ" trái hẳn với quan niệm"bình đẳng" của Úc Châu. 

Thứ hai: Chúng ta đã chứng kiến Hoa Kỳ hành động theo kiểu độc đoán, thiếu thận trọng và bốc đồng. Họ đã đưa ra một số quyết định kém thông tin, cố vấn tồi tệ liên quan đến Đông Âu, Nga và Trung Đông.

Thứ ba: Giờ đây quân Mỹ đóng ở Úc Châu, nếu Hoa Kỳ gây chiến ở Thái Bình Dương thì họ cũng kéo chúng ta vào cuộc chiến mà không có quyết định độc lập của chúng ta.

Sau hết: Với tình thế hiện tại, với bất cứ cuộc đối đầu nào tại Thái Bình Dương, mối liên hệ của chúng ta với Hoa Kỳ sẽ biến Úc Châu thành mục tiêu chiến lược cho kẻ thù của Hoa Kỳ (mà không phải kẻ thù của chúng ta *). Úc Châu chẳng lợi ích gì trong một vị thế như vậy."  

Không hiểu các nhà lãnh đạo và hoạch định chính sách Hoa Kỳ nghĩ gì về bài viết này nhất là nó phát xuất từ một cựu thủ tướng đồng minh chí cốt của Hoa Kỳ? Chắc thế giới còn nhớ sau khi tiến hành cuộc chiến tranh Iraq năm 2003 với bao tổn thất về của cải và sinh mạng, Ô. Bush Con và Ô.Tony Blair đã bị chỉ trích nặng nề. Chính Ô. Obama đã đắc cử tổng thống nhờ lập trường chống chiến tranh Iraq mà dân Mỹ đã chán ngấy. Để biện minh cho cuộc xâm lăng, Ô. Bush Con tuyên bố, "Thế giới sẽ an toàn hơn khi Saddam Hussein không còn" (The world is safer without Saddam Husein.) Thế nhưng sau khi Ô. Saddam Hussein bị treo cổ, đất nước Iraq nát như tương và trên thực tế đã bị chia cắt ra làm ba dù Mỹ đã đổ vào đây cả nghìn tỉ đô-la, Anh Quốc 37 tỉ đô-la để xây dựng chính quyền của người Hồi Giáo Shia chiếm đa số. Phong trào và các tổ chức khủng bố lan rộng toàn cầu gấp năm, mười lần. Thời Ô. Saddam Hussein còn sống, đất nước Iraq không hề có một cuộc tấn công khủng bố nào. Ngày nay, không chỉ Ấn Độ, Pakistan, Thổ Nhĩ Kỳ, Yemen, Lybia, Syria… đau khổ vì các cuộc tấn công khủng bố mà các quốc gia Tây Phương như Anh, Pháp, Đức, Canada, Úc Châu giờ đây cũng đang "nếm mùi" khủng bố cũng chỉ vì theo Mỹ can dự vào cuộc chiến Iraq, Afghanistan, Libya và nay thêm Nhà Nước Hồi Giáo IS. Theo tin AP ngày 30/12/2014: "Nhà Nước Hồi Giáo đã kêu gọi người theo Đạo Hồi giết những kẻ không tin Đạo Hồi ở Phương Tây và Úc Châu." (The Islamic State had called on Muslims to kills disbelievers in the West, including Australia)

Hiện nay Thủ Tướng Abbott của Úc là người "hăng hái" - có lẽ hăng hái nhất của thế giới Tây Phương trong việc theo Mỹ trong các cuộc chiến tranh của Mỹ trên quy mô toàn cầu. Ngoài việc can dự vào cuộc xung đột ở Trung Đông, Úc viện trợ quân sự và gửi cố vấn tới Ukraina, cho Mỹ đóng quân tại Darwin, nạp đơn xin gia nhập NATO. Do đó, đúng như nhận định của cựu Thủ Tướng Malcolm Fraser, ngay bây giờ chứ chưa nói khi nổ ra chiến tranh, Úc Châu đang là mục tiêu, kể cả hỏa tiễn nguyên tử của Nga và Trung Quốc nhắm vào.

Qua bài viết trên chúng ta thấy lối suy nghĩ của Ô. Malcolm Fraser thật đơn giản và giống hệt chuyện ngoài đời. Giả sử chúng ta có một người bạn thân. Ông này gây thù chuốc oán nhiều quá. Hơn thế nữa, ông bạn ỷ mình giàu có, quyền thế cho nên kiêu căng, phách lối, thấy mình là  "biệt lệ/ngoại lệ " có nghĩa mình là trên hết, mạng sống, quyền lợi, địa vị của mình, của gia đình mình, con cháu mình là quan trọng, còn của người khác thì như cỏ rác. Và oán thù cứ mỗi ngày chồng chất thêm thì - có lẽ đã đến lúc - không phải phản bội ông ấy - nhưng giã từ - tức "say goodbye " với ông ấy…vừa về mặt đạo đức vừa để tránh hiểm họa cho bân thân mình.

Thế mới hay trên thế giới này, sự chọn lựa đồng minh có khi tốt nhưng có khi là thảm họa không biết chừng. Chẳng hạn như sự liên kết đồng minh của Đức-Ý-Nhật (Phe Trục) trong Thế Chiến II và mới đây nhất sự vội vã thiếu suy tính của Ô. Tony Blair theo chân Ô. Bush Con xâm lăng Iraq khiến để lại một di sản nhức nhối cho sự nghiệp chính trị của ông. Chính báo chí và các nhà lập pháp Hoa Kỳ phanh phui cuộc xâm hại Iraq hoàn toàn dựa trên tài liệu bịa đặt là Ô. Saddam Hussein có kho chứa vũ khí giết người hàng loạt khổng lồ và có liên hệ tới vụ tấn công 9/11.

Cõ lẽ bài báo của cựu Thủ Tướng Malcolm Fraser sẽ làm cho - không phải chỉ riêng Ô. Abbott - mà cả nước Úc nhức đầu vì nó liên hệ đến vận mệnh và giá trị nhân bản mà nước Úc theo đuổi.
Đào Văn Bình
(California ngày 31/12/2014)
Cước chú:
(*) Dấu hoa thị là phụ chú của tác giả cho rõ nghĩa.

(1) Stratfor là công ty chuyên điều tra tin tức, cố vấn toàn cầu, được xem là "bóng mờ của CIA", "một CIA tư nhân".
(2) (If the European Union and its members nevertheless want to confront Russia over Ukraine, they should do so. But without Washington's involvement. There's no need for the U.S. to take the lead in Europe when the continent has both a larger population and economy than America. It is time for the Europeans to do some heavy lifting… Now Congress seems determined to turn Russia into what Mitt Romney mistakenly thought Russia already was—America's number one enemy. Putin could do much to take on that role by, for instance, arming Syria and Iran with advanced anti-aircraft missiles, defending Tehran's right to reprocess nuclear fuel, and hindering U.S. logistical support for Afghanistan. Worse, he could continue to move closer to China. There is plenty of tension between Russia and the People's Republic of China, but one factor could unite them: U.S. threats. Legislators appear to have forgotten that one of the most fundamental objectives of U.S. foreign policy, going back to Richard Nixon's opening to Beijing, was to keep the two apart. Now America is acting the part of the Soviet Union while Putin is playing Nixon. Having failed to diagnose the problem correctly, legislators naturally came up with the wrong solution. The Obama administration has tried to impose its will on Moscow. There's hardly a nation on earth that the U.S. does not lecture, sanction, bully, or threaten. Russia is not exemptWhile Americans, especially ethnic Ukrainians, care about Ukraine's fate, it is not a serious security interest for the U.S. America got along quite well over the centuries when Kiev was ruled from Moscow. Who runs the Donbass or Crimea is even less important to Washington today. The Ukrainian conflict raises humanitarian concerns, but no different than those elsewhere around the globe."
(3) Doug Bandowlà nhà báo chuyên viết bình luận chính trị và đã xuất bản một số sách
(4) Ô. Malcolm Fraser giữ chức vụ thủ tướng Úc từ 1975-1983
(5) IT IS time for Australia to end its strategic dependence on the United States. The relationship with America, which has long been regarded as beneficial, has now become dangerous to Australia's future. We have effectively ceded to America the ability to decide when Australia goes to war. Even if America were the most perfect and benign power, this posture would still be incompatible with the integrity of Australia as a sovereign nation. It entails not simply deference but submission to Washington, an intolerable state of affairs for a country whose power and prosperity are increasing and whose national interests dictate that it enjoy amicable, not hostile, relations with its neighbors, including China. As painful as a reassessment of relations may be for intellectual and policy elites, there are four principal reasons why one is long overdue. First, despite much blather about a supposed unanimity of national purpose, the truth is that the United States and Australia have substantially different values systems. The idea of American exceptionalism is contrary to Australia's sense of egalitarianism. Second, we have seen the United States act in an arbitrary, imprudent and capricious fashion. It has made a number of ill-advised and ill-informed decisions concerning Eastern Europe, Russia and the Middle East. Third, at the moment, because of U.S. military installations in Australia, if America goes to war in the Pacific, it will take us to war as well—without an independent decision by Australia. Finally, under current circumstances, in any major contest in the Pacific, our relationship with America would make us a strategic target for America's enemies. It is not in Australia's interest to be in that position.