*** TU THÂN, TỀ GIA, TRỊ QUỐC, BÌNH THIÊN HẠ *** CÔNG KHAI THẢO LUẬN, ÂM THẦM HÀNH ĐỘNG *** Đã đến lúc tòan dân Việt hãy muôn lòng như một quyết chí đấu tranh cho QUYỀN DẠ DÀY, QUYỀN LÀM NGƯỜI, QUYỀN TỰ QUYẾT bằng cách ngay lúc này phải GIẢI THỂ TẬP ĐÒAN VIỆT GIAN CỘNG SẢN BUÔN DÂN BÁN NƯỚC!!!

2011/02/02

Tâm thư gởi các anh em trong Quân Đội và Công An NDVN

Tâm thư gởi các anh em trong Quân Đội và Công An NDVN
 

Thân gởi quý vị trong hàng ngũ quân đội và công an nhân dân Việt Nam,

Khi ngồi trước máy vi tính để đánh những dòng chữ này gởi đến quý vị, tôi nghĩ rằng dù sao thì quý vị cũng vẫn là những con người cùng chung dòng máu và Tổ quốc với 87 triệu nhân dân VN. Dĩ nhiên, sự mất mát đau thương mà cả cộng đồng dân tộc đang phải gánh chịu, chắc chắn trong lòng của quý vị cũng không vui bởi vì, dù muốn dù không thì sự mất mát và đau thương này vẫn ảnh hưởng đến thân nhân và có thể là gia đình của quý vị nữa. Về cá nhân, tôi luôn luôn nghĩ rằng: rồi đây sẽ có một ngày không xa, tất cả quý vị sẽ nhìn thấy được con đường chính nghĩa để trở về đúng với nhiệm vụ của mình đối với đất nước và nhân dân.

Quý vị là những người con yêu của Tổ quốc, của đất nước và của nhân dân, bản thân của quý vị đều phát xuất từ nhân dân mà ra, đồng lương mà quý vị đang thụ hưởng là tiền đóng thuế của 87 triệu nhân dân VN chớ không phải của một thiểu số lãnh đạo ĐCSVN. Nhiệm vụ của quân đội là bảo vệ đất nước, nhiệm vụ của công an là thi hành luật pháp, bảo vệ trật tự và sự yên lành cho toàn dân, còn ĐCSVN chỉ là một phần rất nhỏ vài ba triệu người trong cộng đồng dân tộc mà thôi, nếu quý vị mang trên mình màu áo nhân dân mà lại tuyệt đối trung thành với đường lối của một thiểu số người lãnh đạo ĐCSVN và chỉ biết có đảng là trên hết, đồng hóa tình yêu quê hương và Tổ quốc ngang hàng với XHCN là không đúng bởi vì, quê hương và Tổ quốc là do tiền nhân của chúng ta từ ngàn xưa xây dựng tạo thành và được tồn tại mãi mãi theo dòng lịch sử, còn CNCS hay CNXH chỉ nhất thời trong một giai đoạn lịch sử, mà lịch sử thì phải thay đổi theo thời gian cho phù hợp với trào lưu tiến bộ của nhân loại.

Đường lối của các nhà lãnh đạo ĐCSVN hiện nay là luôn luôn kiên định với chủ nghĩa Marx-Lenin qua hệ thống XHCN như lời khẳng định của tân TBT đảng Nguyễn phú Trọng, mà chủ nghĩa Marx-Lenin thì quá lỗi thời không còn phù hợp trong giai đoạn hội nhập vào trào lưu tiến bộ của thế giới rồi. Chính vì thế cho nên, các nước tiền đồn của chủ nghĩa CS như Liên sô cũ và cả khối Đông âu đã mạnh dạng từ bỏ nó đã hơn 2 thập niên qua, ngay cả ĐCS tiến bộ Pháp cũng phải thay đổi để chuyển sang đường hướng mới, đường hướng của tự do, dân chủ và công bằng trong đó, mọi người đều có quyền bình đẳng như nhau về mọi vấn đề của xã hội nghĩa là, anh có quyền phát biểu thì tôi cũng có quyền phát biểu, anh có quyền ứng cử thì tôi cũng có quyền ứng cử, anh có quyền thành lập đảng phái để đưa ra những kế sách xây dựng đất nước, phục vụ nhân dân cũng như ra các tờ báo để thực hiện quyền tự do ngôn luận thì tôi cũng vẫn có cái quyền đó, v.v…, quyết định sau cùng để cho anh hoặc đảng của anh có quyền lãnh đạo đất nước là của toàn dân thông qua trưng cầu dân ý hoặc bầu cử trong sự tự do và công bằng.

Cái xu hướng để cùng nhau phát triển của cộng đồng nhân loại hôm nay là sự cạnh tranh bởi vì, có cạnh tranh thì con người mới phát huy được khả năng và trí tuệ của mình. Nếu một quốc gia có nền dân chủ đa nguyên từ 2 đảng trở lên thì quốc gia đó sẽ không bao giờ lạc hậu bởi vì, các đảng phái sẽ tự tìm nhân tài thực sự và đưa ra những chủ trương, đường lối hay và phù hợp với thời đại đúng ý nguyện của toàn dân thì sẽ được nhân dân ủng hộ và sẽ đắc cử vào vai trò lãnh đạo đất nước. Trong thời gian một đảng nào đó lãnh đạo đất nước, thì các đảng phái hoặc cá nhân khác không được nhân dân tín nhiệm đều có quyền theo dõi và giám sát sự điều hành của một cá nhân hoặc đảng cầm quyền để từ đó có những kế sách cũng như kinh nghiệm cho những lần bầu cử tiếp theo, đảng cầm quyền nếu muốn được nhân dân tiếp tục ủng hộ thì bắt buộc phải thực hiện tốt những gì đã hứa trước toàn dân khi ứng cử.

Tình trạng tham nhũng, độc tài sẽ được giới hạn tối đa trong nền dân chủ đa nguyên nhờ hệ thống tam quyền phân lập để kiểm soát lẫn nhau, quốc hội là cơ quan lập pháp được dân bầu lên để đại diện cho mọi thành phần trong xã hội, quốc hội làm ra luật pháp và biểu quyết các chính sách quan trọng của đất nước đối nội cũng như đối ngoại, chính quyền lãnh đạo đất nước đóng vai trò hành pháp để thi hành luật pháp và các chính sách do quốc hội đề ra, quốc hội cũng có vai trò giám sát và bất tín nhiệm đối với người lãnh đạo đất nước, tất cả những nhân tài phục vụ trong quốc hội và chính quyền phải là những người tự nguyện để nhân dân chọn lựa, tòa án đóng vai trò tư pháp để xử lý các cá nhân hoặc bất cứ thành phần nào trong xã hội kể cả người lãnh đạo cao nhất nếu vi phạm pháp luật. Ba cơ quan Lập pháp (quốc hội), hành pháp (chính quyền), tư pháp (tòa án) đều độc lập với nhau, ngoài ra còn có cơ quan ngôn luận (báo chí) kể cả báo chí đối lập với chính quyền đều được tự do hoạt động theo pháp luật, ngân sách nhà nước là tiền đóng thuế của nhân dân chỉ được dùng để trả lương cho những ai phục vụ trong guồng máy chính quyền, cũng như sử dụng vào các chương trình ích quốc lợi dân, còn mọi hoạt động của các đảng phái kể cả đảng cầm quyền đều phải tự kiếm tiền riêng để hoạt động không được lấy từ ngân sách quốc gia, công nhân của các nghiệp đoàn, xí nghiệp sản xuất đều được tự do thành lập công đoàn riêng để bảo vệ quyền lợi của mình trước giới chủ. Hệ thống điều hành đất nước có logic như thế thì làm sao đất nước không tiến bộ cho được. Chính vì thế cho nên, hầu hết các quốc gia tiên tiến và phát triển trên thế giới đều là những nước có nền dân chủ đa nguyên, cuộc sống của người dân cũng như đồng lương của công nhân trong các nước dân chủ đa nguyên khiến cho các nước theo CNCS như VN hoặc các nước độc tài không CS có nằm mơ cũng không được.

Nhìn lại tình hình đất nước VN của chúng ta thì sao, thật là bất hạnh phải không quý vị. Những mất mát đau thương khi quay về quá khứ của những ngày mà nhân dân miền Bắc VNDCCH phải sống trong cảnh tối tăm sau ngày chia đôi đất nước 1954. Cũng vì ý thức hệ cộng sản muốn dành quyền độc tôn lãnh đạo mà chủ tịch HCM mới phát động phong trào cải cách ruộng đất và nhân dân giai phẩm với những cảnh cha con, chồng vợ, thân nhân họ hàng phải đấu tố lẫn nhau theo lời kêu gọi của đảng, khiến cho luân thường đạo lý ngàn đời của dân tộc không còn nữa, hậu quả là hàng trăm ngàn người dân vô tội phải bị chết oan hoặc bị tù đầy. Rất may cho nhân miền Nam VNCH vì không theo CNCS cho nên, đã thoát khỏi cảnh địa ngục trần gian này, phải công nhận rằng trong thời gian đó mặc dù, cuộc sống của nhân dân miền Nam không là cái gì đối với thế giới, nhưng nó cũng vẫn như là một thiên đường đối với nhân dân miền bắc. Do đó mới có trên 1 triệu người bất chấp hiểm nguy di cư vào Nam, đây là một thực tế khách quan mà tôi nghĩ rằng hàng lãnh đạo CSVN không thể nào chối cải bởi vì, các chứng nhân trong giai đoạn đen tối này hôm nay vẫn còn sống rất nhiều trong đó, cũng có các lão thành cách mạng mà bây giờ đã thức tỉnh kể lại như: trung tá Trần Anh Kim, Người lính già Vũ Cao Quận, đại tá Phạm Quế Dương, đại tá Bùi Tín, nhà văn Trần Mạnh Hảo, nhà văn Tô Hải, nhà văn Dương Thu Hương, nhà báo Nguyễn Văn Trấn, v.v…

Sau khi chia đôi đất nước rồi, nếu ông Hồ Chí Minh không phát động phong trào giải phóng miền Nam, mà để cho 2 miền Nam-Bắc được tự do đi và sống theo hướng riêng như Nam và Bắc Hàn của bán đảo Triều Tiên thì làm gì có chuyện quân đội Mỹ và đồng minh của VNCH hiện diện ở miền Nam để các nhà lãnh đạo ĐCSVN có cớ lấy chiêu bài chống Mỹ cứu nước hay Mỹ xâm lăng để mê hoặc lòng người. Làm gì có chuyện ĐCSVN nhận viện trợ dồi dào từ Liên sô và TQ để phục vụ cho chiến tranh huynh đệ tương tàn và giải phóng miền Nam. Làm gì có chuyện hàng triệu thanh niên của 2 miền đất nước anh em phải bỏ mạng nơi sa trường. Làm gì có chuyện ruộng vườn, chợ búa, đường giao thông và tài sản của nhân dân hàng ngày phải chịu sự tàn phá của chiến tranh, cũng như hàng trăm ngàn hoặc có thể là hàng triệu sinh mạng nhân dân chết vì bom đạn.

Những tưởng cái trang sử đau buồn của dân tộc trong quá khứ sẽ được các nhà lãnh đạo CSVN nhìn thấy được lỗi lầm, nhìn thấy được con đường đen tối của CNCS, nhìn thấy được cái họa mất nước khi lệ thuộc vào TQ, nhất là sau thời gian mà cả hệ thống CNCS trên thế giới đã thực sự cáo chung để mà thay đổi tư duy trở về với nền dân chủ đa nguyên cùng với toàn dân xây dựng lại những gì đã mất. Nhưng không, họ đã cố tình độc tôn quyền hành lãnh đạo, cố tình vi phạm tất cả những điều khoản trong hiến pháp về quyền con người do chính họ đề ra, cố tình vi phạm luôn cả các công ước quốc tế do chính họ tình nguyện tham gia, lợi dụng sự trung thành của lực lượng quân đội và công an, an ninh, mật vụ đàn áp thẳng tay các thành phần yêu nước đấu tranh dân chủ ôn hòa.

Quý vị thân mến,
Khi còn ngồi trên ghế nhà trường chắc quý vị cũng biết rằng, quần đảo Hoàng sa, Trường Sa, Ải Nam Quan, bãi Tục Lãm, cao điểm chiến lược 1509 (TQ đổi thành Lão Sơn), thác Bãn Giốc, v.v…, đó là những địa danh ngàn đời của đất nước, đó cũng là niềm tự hảo của dân tộc mà tiền nhân của chúng ta đã hy sinh không biết bao nhiêu xương máu để tạo thành. Nhưng hôm nay, với sự ươn hèn của các nhà lãnh đạo CSVN mà các địa danh này đã rơi vào tay của TQ. Công hàm công nhận HS-TS thuộc về TQ ngày 14/9/1958 của thủ tướng Phạm văn Đồng đúng với thông báo của quốc vụ viện TQ trước đó 10 ngày (4/9/1958), và các hiệp định biên giới tháng 12/1999 và hiệp ước về vùng biển vịnh Bắc bộ tháng12/2000, cùng với sự đàn áp thô bạo đối với sinh viên, học sinh và cácnhà dân chủ lên tiếng cũng như mặc áo có hàng chữ HS-TS là của VN  sẽ mãi mãi là một vết nhơ trong lịch sử VN.

Trải qua chiều dài lịch sử, chắc chắn quý vị cũng thừa biết TQ là một lũ người tham lam vô bờ bến, họ không bao giờ từ bỏ mộng xâm lăng đất nước của chúng ta đâu, bằng chứng là các nhà lãnh đạo CSVN càng trung thành với tình hữu nghị 16 chữ vàng và 4 tốt đối với họ bao nhiêu thì họ càng lấn lướt chúng ta bấy nhiêu. Trên 60 ngàn chiến sĩ của chúng ta cùng với hàng chục ngàn sinh mạng nhân dân, đã hy sinh trong cuộc chiến với quân đội xâm lăng TQ tháng 2/1979 khi họ xua quân tràn qua biên giới của đất nước chúng ta, cộng thêm hàng loạt các vụ bắt bớ, đánh đập, tịch thu tài sản các ngư phủ của ta và đòi tiền chuộc ngay trên vùng lãnh hải của ta, thế mà họ vẫn ra lệnh cho đại sứ của họ tại thủ đô Hà nội họp báo phát biểu là "nếu VN hợp tác với TQ thì sẽ cùng nhau phát triển, còn nếu đấu tranh sẽ nhận lấy thất bại". Những hành động và lời phát biểu của kẻ bề trên như thế sẽ là một sỉ nhục cho Tổ quốc và nhân dân VN, sự im lặng và tiếp tục hợp tác trong tinh thần 16 chữ vàng, 4 tốt mà các nhà lãnh đạo CSVN đang thực hiện với kẻ thù TQ là một việc làm phản quốc mà toàn dân VN không thể nào chấp nhận được. Chưa hết, hiện nay hầu hết những công trình trọng điểm quốc gia đều do các công ty TQ trúng thầu. Đặc biệt, với chủ trương lớn đang tiến hành cho TQ tự do khai thác Bauxite Tây nguyên, bất chấp mọi sự can ngăn của các nhà trí thức, khoa học ưu tú của đất nước và đại tướng Võ Nguyên Giáp, cộng thêm 300 ngàn hecta rừng chiến lược biên giới cho TQ thuê làm chủ thời hạn 50 năm. Đây là những tiến trình êm thấm cho VN sẽ là một Tây tạng thứ 2 của TQ sau này.

Còn những gì đang xảy ra trong xã hội VN dưới sự điều hành của ĐCSVN xuyên qua vai trò của chính phủ mà người chịu trách nhiệm trực tiếp là thủ tướng Nguyễn tấn Dũng, đã và đang đưa nền kinh tế VN đi dần về điểm chết, đang đưa đại bộ phận nông dân và công nhân VN tiếp tục cuộc sống bần hàn. Trong khi đó, hầu hết các thành phần lãnh đạo của đảng từ trung ương xuống địa phương, kể cả các thành phần có thế lực cấu kết với chính quyền đều có một cuộc sống đầy xa hoa và một tài sản kết sù không thua gì các nhà giàu có nhất trên thế giới, mang danh là một nước kiên định lập trường CNCS nhưng hầu hết con cái của các nhà lãnh đạo VN đều đi du học ở các nước dân chủ đa nguyên bằng tiền ngân sách quốc gia tức là tiền đóng thuế của nhân dân trong đó, dĩ nhiên cũng có tiền của gia đình quý vị nữa. Tôi tin chắc rằng, đại bộ phận bần cùng của nhân dân vẫn có phần của gia đình và thân nhân của quý vị, bằng chứng là hàng trăm ngàn vụ khiếu kiện dân oan trên khắp miền đất nước đó là những nỗi đau trong cộng đồng dân tộc, chắc chắn đó cũng là những nỗi đau trong lòng của quý vị.

Hàng trăm ngàn tỷ đồng thất thoát từ các công ty, tập đoàn xí nghiệp quốc doanh mà nhân dân đang gánh chịu từ Vinashine, EVN, Bưu chính viễn thông, Hàng không VN, Than khoáng sản VN, cùng với những vụ tham nhũng tiêu cực chưa được giải quyết dứt điểm như PMU18, PCI, TC2, ODA, vụ in tiền polymer mà công ty môi giới Securency đang được chính phủ Úc làm sáng tỏ, còn tại VN thì vẫn bình chân như vại và báo chí không được quyền đụng tới. Đó là mặt nổi, còn mặt chìm chưa khám phá được thì không biết là bao nhiêu, khiến cho ông Tổng thanh tra Trần Văn Truyền phải công nhận là tham nhũng bây giờ rất tinh vi khó phát hiện bởi vì, họ đâu có ký vào bất cứ văn bản nào. Còn nhớ khi nhậm chức thủ tướng, ông Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố nếu không diệt hết tham nhũng thì ông ta sẽ từ chức, nhưng đã 5 năm trôi qua tình trạng tham nhũng đang trở thành công khai bất trị khiến cho nền kinh tế đất nước trên đà phá sản,nhưng ông ta vẫn yên vị và nhân dân chỉ nhận ở ông có lời xin lỗi trước QH mà thôi, lại thêm một chuyện buồn cười khi ông được được Vnexpress cùng hàng loạt báo chí VN bầu chọn ông là một người sáng giá nhất năm 2010 của VN và Châu Á.

Nguyên do nào dẫn tình trạng xã hội VN bi đát như thế này, tất cả cũng chỉ vì hệ thống độc tài, độc đảng mà ra khiến cho ông Nguyễn Văn An cựu chủ tịch QH khóa X đã thẳng thắn đòi hỏi BCT đảng phải mạnh dạng sửa lỗi hệ thống trong đảng, ông phát biểu trong lần trò chuyện với các tướng lãnh lão thành của đảng là hiện nay chế độ của ta là đảng chủ chớ không phải dân chủ bởi vì, tất cả các chức danh và mọi sự điều hành của chính phủ đều do đảng ấn định hết, còn QH chẳng qua chỉ là giữ vai trò trợ lý cho đảng mà thôi. Vừa qua, biên bản cuộc họp của 20 nhà trí thức ưu tú trong đảng dưới sự chủ trì của cựu phó thủ tướng Trần Phương gởi BCH trung ương đảng với lời nhận định: CNCS, CNXH và kinh tế thị trường định hướng CNXH là đầy dẫy cái sai và quá mơ hồ.

Hiện tại, đa số các tướng lãnh lão thành cách mạng, nhân hào trí thức trong đảng và trong nhân dân, tất cả đều muốn đảng phải đi theo con đường dân chủ đa nguyên nếu đảng muốn tiếp tục tồn tại trong lòng dân tộc, chỉ có con đường dân chủ đa nguyên mới cứu đất nước khỏi phải rơi vào bàn tay TQ, mới cứu dân tộc thoát khỏi cảnh lầm than đen tối. Quý vị và tôi cũng như các nhà đấu tranh dân chủ đã và đang trong tầm ngắm của quý vị, đã và đang bị quý vị theo lệnh của cấp trên đàn áp không nương tay, tất cả chúng ta đều là những đứa con yêu của mẹ VN, đều có cùng màu da, cùng dòng máu Lạc Hồng, nếu vì một chủ nghĩa ngoại lai lạc hậu mà coi nhau như kẻ thù là phản lại truyền thống của dân tộc, là bất hiều với tổ tiên, khi quý vị vì trung thành với đường lối của đảng mà ra tay đàn áp thô bạo đối với các nhà đấu tranh dân chủ ôn hòa, có khi nào quý vị tự thẹn với lương tâm của mình không?

Lời chỉ dạy của Đức Phật: "ở trên đời có 2 hạng người đáng kính trọng. Hạng thứ I không bao giờ phạm lỗi, hạng thứ 2 phạm lỗi nhưng biết lỗi và thành tâm sửa chữa không tái phạm". Người tù thế kỷ Trương Văn Sương dù bị đảng đầy đọa trong lao tù suốt 33 năm dài dở sống dở chết, đang bệnh nặng và khi được đảng tạm tha về nhà 1 năm để chữa bệnh, khi trả lời phỏng vấn của PV đài RFA vẫn không có lời thù hận, trái lại ông hy vọng là người VN phải thương yêu nhau để cùng nhau xây dựng đất nước tiến lên ngang tầm thế giới. Còn người hùng Nguyễn Hữu Cầu hiện đang trong lao tù của đảng cũng có số năm tù thế kỷ như ông Trương Văn Sương, cũng đang bệnh nặng và mù một mắt, mắt còn lại thì mờ mờ sắp mù nữa, nhưng qua lời kể của đứa con gái trong những lần thăm nuôi, ông rất mong sẽ có một ngày các nhà lãnh đạo CSVN thể hiện tình yêu nước, yêu dân, thực hiện tự do, dân chủ và công bằng.

Khi những dòng chữ này đến với quý vị cũng là lúc nhân dân các nước Bắc Phi đang sôi sục xuống đường lật đổ ách cai trị của các nhà độc tài, khởi đầu từ Tunisia, lan sang Ai Cập, đến Yemen, Algerie, Sudan, rồi sẽ đến Morocco, Lybia,...

Chẳng ai có thể đoán trước được bao lâu nữa "hương lài Tunisia" sẽ lan tỏa đến các nước Á Châu độc tài như Miến Điện, Việt Nam, Trung Quốc, Bắc Hàn hay Cu Ba chẳng hạn. Có một điều, từ Đông sang Tây, Âu sang Á, khi quân đội được sử dụng để đàn áp người biểu tình, thì hầu như họ từ chối bắn vào dân lành tay không tấc sắc, bởi vì nhiệm vụ của quân đội là bảo vệ đất nước chứ không phải bắn vào chính người dân mình (Trường hợp vụ Thiên An Môn năm 1988 có lẽ là một ngoại lệ, vì là quân đội cộng sản chăng?). Nếu cuộc "cách mạng Hoa Sen" xảy ra tại Việt Nam, liệu quý vị có mù quáng xả súng bắn vào đám đông đang biểu tình không? Nên nhớ rất có thể trong đám đông này có thân nhân của quý vị.

Thiết tưởng bấy nhiêu cũng đủ cho quý vị là những chiến sĩ trong lực lượng quân đội nhân dân, công an nhân dân hiểu và suy nghĩ lại chính mình.


Sài Gòn, những ngày cuối năm Canh Dần 2010
Trần Bảo Việt



Người Quốc Gia là những người đặt Tổ Quốc lên bản vị tối cao, tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cả chính bản thân mình.


2011/02/01

Chùa Liên Trì tổ chức tiệc Tất Niên và phát quà cho Bệnh Nhi ung bướu

Chùa Liên Trì  tổ chức tiệc Tất Niên và phát quà cho Bệnh Nhi ung bướu

và TPB-VNCH để mừng xuân Tân Mão!

Lê Thị Kim Thu thực hiện

 

 

Ngày 30-01-2011, Chùa Liên Trì đã tổ chức tiệc Tất Niên và phát quà cho Bệnh Nhi ung bướu và TPB-VNCH để mừng xuân Tân Mão! 

Buổi phát quà đông đảo có khoảng hơn 400 người người tham dự gồm có bịnh nhi và phụ huynh; Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa cùng thân nhân; và phật tử. 

Ngoài ra còn có cụ Lê Quang Liêm, Hội Trưởng Trung Ương Phật Giáo Hòa Hảo Thuần Túy; hai nữ tu ở Dòng Đức Mẹ Đồng Tâm Sài Gòn; MS Hoàng ở Đồng Nai (nổi tiếng với bài thơ "Con khỉ"); các tù nhân lương tâm gồm KS Trương Minh Nguyệt, KS Ngọc và 4 anh em khác; nhà Dân Chủ Luật Gia Tạ Phong Tần; các vị bác sĩ bịnh viện Ung Bướu; các thiện nguyện viên và đặc biệt có những vị khách không mời mà đến đó là An ninh Mật vụ đến quay phim, chụp ảnh, ghi chép làm "kỷ niệm".

Phần mở đầu, Hòa Thượng Thích Không Tánh nói lên mục đích, trân trọng giới thiệu quý khách, đọc danh sách và cảm ơn quý ân nhân tại hải ngoại đã giúp đở để có buổi tất niên hôm nay.

Trong phần phát biểu, cụ Lê Quang Liêm, một lần nữa khẳng định lập trường của mình là phải tranh đấu đòi quyền làm người vì... chúng ta là nạn nhân của chế độ cộng sản. Câu nói này làm cho anh em TPB cũng như gần hết đồng bào tham dự nức lòng mong đợi. Cũng cùng câu này đã làm cho An ninh, Mật vụ xanh mặt gục đầu... 

Quà đã phát có 279 phần quà 400,000 đồng VN, được chia cho 125 em bịnh nhi ung bướu, mỗi phần quà là bì thư 400,000 đồng + con gấu bông và hộp mức. Chia cho 75 anh em TPB/VNCH có phiếu báo trước, 400,000 đồng VN + 1 đòn bánh tét và hộp mứt. Phần còn lại dành cho những anh em đến mà không có phiếu báo nhưng vì số anh em quá đông nên số phần còn lại đành phải chia làm đôi, có nghĩa là 79 phần thành ra 158 phần an ủi, mỗi phần 200,000 đồng VN và đòn bánh tét hoặc hộp mức. Buổi phát quà chia làm 2 phần. Buổi sáng dành cho các em bịnh nhi ung bướu, buổi trưa dành cho TPB/VNCH. Trước khi nhận quà, mọi người được nhà chùa thết đãi bữa cơm chay chu đáo thịnh soạn do các phật tử hảo tâm nấu nướng và phục vụ (xin cảm ơn tấm lòng từ thiện của ban trai soạn). Ngoài những phần quà đã định, với tấm lòng nhân ái, HT TKT đã bỏ tiền riêng tặng thêm tiền xe cho những anh em ở xa, những người đến trể, các cụ già, trẽ em nghèo...

Buổi phát quà rất thành công vì có sự đóng góp công sức chân tình của HT, phật tử và thiện nguyện viên với cái tâm từ bi. Nhưng cũng có một vài điều đáng "lưu ý" vì sự "đóng góp công sức" của các An ninh, Mật vụ. Họ đã "tận tình làm công tác" ghi chép, thâu lại những "hình ảnh câu nói nhạy cảm" của cụ Lê Quang Liêm. Vì vậy, không biết buổi phát quà lần sau có "hoành tráng", "đạt được chỉ tiêu" hay không? Các anh em về nhà có "tự động tự giác" rút lui không? Trời thì không biết, nhưng Công an thì biết!!! Để chứng minh điều này, xin nói thêm là có những thân hữu, ân nhân gởi tiền về HT qua Western Union, điện thoại báo tin đến nhận tiền, thì khi đến, WU nói là đã trả lại cho người gởi (chắc ai đó nghe lén điện thoại rồi bảo WU trả tiền lại cho người gởi). Còn một số Dịch vụ thì bị Công an cấm không cho chuyển tiền cho HT. Có một phật tử nhận chuyển tiền dùm thì bị CA kêu lên "làm việc" hăm he... 

Thay đổi bề ngoài, "quên quá khứ, xoá bỏ hận thù", nhưng bản chất không bao giờ thay đổi, "giết tận, diệt tiệt". Ai tin ai thì cứ tin!!!



 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 



--

Người Quốc Gia là những người đặt Tổ Quốc lên bản vị tối cao, tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cả chính bản thân mình.


Nghe chuyện quê nhà

Nghe chuyện quê nhà 
Trần Khải


Một năm cũ sắp qua đi, một năm mới sắp tới... Chuyện quê nhà lúc nào cũng làm xao động lòng người.

Điều bi thảm cuối năm là hoàn cảnh hàng trăm công nhân phải đình công đòi tăng lương. Bản tin nhan đề "Hàng trăm công nhân Panasonic đình công" đăng ngày 28/01/2011 trên báo Dân Việt đã kể:
"...Ngày 27/01, hàng trăm công nhân Công ty TNHH Panasonic Home Appliance Việt Nam ở Lô B6 Khu công nghiệp Thăng Long (Đông Anh, Hà Nội) đình công đòi tăng lương dưới trời rét buốt.

Anh Nguyễn Tiến Bình – công nhân làm tại công ty cho biết: "Khu sản xuất tủ lạnh của đơn vị có khoảng gần 400 người đều bỏ việc đình công từ ngày 22/01, vì quá bức xúc với mức lương mà công ty trả cho công nhân. Mức lương hiện tại của công nhân mới vào làm trung bình chỉ 1,5 triệu đồng/người/tháng...

...Theo đơn kiến nghị của các công nhân Panasonic gửi lên báo NTNN có yêu cầu 7 nội dung gồm: Tăng lương cơ bản và lương tháng 1; tăng lương theo mức trượt giá của thị trường; thưởng theo thâm niên và theo năng lực làm việc; chuyển phụ cấp cá nhân thành lương cơ bản; bữa ăn giữa ca phải đảm bảo 15.000 đồng/suất..."

<="" p="">

Nhân viên Panasonic đình công

Đó là công ty ngoại quốc, đó là Panasonic nổi tiếng toàn cầu, và đó là ngay ở thủ đô Hà Nội... Công nhân đói, gần Tết vẫn phải đình công.

Trong khi đó, tận phía Nam, tỉnh Kiên Giang "kêu gọi Việt kiều tham gia xây dựng giao thông nông thôn." Đó là bản tin ngày thứ sáu, 28/01/2011 trên báo Nhân Dânđiện tử:
"Chiều tối ngày 28/1, tại khu đô thị 16ha, TP. Rạch Giá (Kiên Giang), hơn một nghìn Việt kiều và thân nhân đã có có buổi họp mặt mừng Xuân đầy ý nghĩa. Buổi họp mặt do Liên hiệp các tổ chức hữu nghị tỉnh Kiên Giang tổ chức....

...Ông Lê Văn Hồng, Chủ tịch Liên hiệp các tổ chức hữu nghị tỉnh Kiên Giang cho biết: Thời gian gần đây, đã có 31 tổ chức, cá nhân và bà con Việt kiều cam kết tài trợ với số tiền trên 58 tỷ đồng để xây dựng các công trình phục vụ dân sinh.

Theo ông Lê Văn Hồng, Liên hiệp lấy năm 2011 là năm "Đồng khởi giao thông nông thôn" và tiếp tục kêu gọi các tổ chức, cá nhân và bà con Việt kiều đóng góp xây dựng 40 cây cầu, 56km đường giao thông nông thôn mới cho các huyện An Minh, An Biên, Giồng Riềng, Giang Thành…"
Có vẻ như Bộ Giao Thông và Bộ Xây Dựng Cầu Đường sắp giải thể. Hay đã giải thể? Bởi vì chuyện xây cầu đẩy trách nhiệm sang cho Việt Kiểu quả nhiên là độc chiêu "mượn hoa cúng Phật" tuyệt vời.

Tuy nhiên, không phải Việt Kiều nào cũng đóng góp một cầu đường. Đối với nhiều vị trí thức, đóng góp lời nói thẳng vẫn là cách thực sự có thể sửa chữa được "lỗi hệ thống," một căn bệnh tận gốc mà ông Nguyễn Văn An (cựu chủ tịch quốc hội CSVN) đã chỉ ra trong cơ chế nhà nước CSVN. 

<="" p="">

Cầu Phong Nẫm ngày khánh thành (26/07/2008) 
với sự hỗ trợ nhiệt tình của Việt kiều

Nhà văn Tưởng Năng Tiến trong bài viết nhan đề "Ông Đinh Thế Huynh & Báo Nhân Dân" đã góp lời nói thẳng để chúc xuân quê nhà, trích:
"...Trên trang Dân Luận, đọc được hôm 13 tháng 01 năm 2011, có bài viết "Tuyên Ngôn Của Họ Đinh" xin được trích dẫn vài câu – đọc chơi cho biết:

"Tổng biên tập báo Nhân Dân ông Đinh Thế Huynh, tờ báo cơ quan phát ngôn của Đảng CSVN phát biểu trước thềm đại hội ĐCSVN toàn quốc lần thứ 11 rằng: Việt Nam không có nhu cầu đa nguyên, đa đảng..."

Tác giả bài viết – Người Buôn Gió – cũng đưa ra một tuyên ngôn khác, nghe có vẻ mỉa mai: "Gia súc, gia cầm ở Việt Nam không có nhu cầu dùng cám khác ngoài Cám Con Cò"

Ông Lái Gió – rõ ràng – có vẻ hậm hực về kiểu ăn nói (hàm hồ) của ông Lái Báo. Chuyện ăn cám của đám gia cầm và gia súc hay chuyện kết bè kết cánh, đàn đúm tụ tập (và ăn bẩn) của đám đảng viên của ĐCS Việt Nam ra sao – nói thiệt tình – tôi không bận tâm gì cho lắm. Tôi chỉ hơi băn khoăn về với lời chú thích, ghi bên dưới bức hình chụp ông Đinh Thế Huynh, của anh em Dân Luận thôi: "Tổng biên tập báo Nhân Dân, một tờ báo ít người đọc"...

...Hồi thế kỷ trước, giáo sư Nguyễn Ngọc Lan – trong một cuộc phỏng vấn dành cho RFI – cũng đã (buồn rầu) cho biết rằng nhân dân không ai chịu đọc tờ báo này hết trơn hết trọi. Họ chỉ mua vì rẻ, và để dùng vào những việc khác thôi:

("I was reminded of the time when there was a severe shortage of paper across the country. People literally lined up daily to buy the inexpensive Nhan Dan for household uses" (Robert Templer, Shadows And Wind, Penguin Group, New York: 1988, 165)). 

Dùng vô chuyện (thổ tả) gì khác thì dù có bị ra tấn – thảm thiết, đến chết thì thôi – ổng cũng nhất định không chịu nói!

Người phương Tây thì khác. Họ không có thói quen ăn nói lịch sự, hay "bóng và gió" thế đâu. Tác giả cuốn sách dẫn thượng, Robert Templer – sau ba năm làm đặc phái viên cho AFP tại Việt Nam, từ 1994 đến 1997 – đã thản nhiên tuyên bố:

"Dân Việt dùng báo Nhân Dân để đi cầu, chớ còn tin tức thì họ nghe từ chương trình phát thanh tiếng Việt của đài BBC, RFI  VOA". (Vietnamese may have found Nhan Dan useful in the bathroom, but for information they turned to their radios and the Vietnamese language services of BBC, RFI and VOA). 

Thảo nào, hồi vừa mới nhận chức, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã lật đật ban hành chỉ thị (37/2006/CT-TTg): "cấm tuyệt đối không cho phép sự có mặt của báo chí tư nhân". Ai cũng tưởng là ổng lộ mặt độc tài, muốn bóp (nghẹt) quyền tự do ngôn luận – vốn đã nghẹt từ lâu – cho nó chết luôn. Sau mới vỡ lẽ ra là nguyên do chỉ vì chút tình... đồng chí.

Ông Nguyễn Tấn Dũng chỉ muốn giúp ông Đinh Thế Huynh giữ vững cái ghế Tổng Biên Tập, thế thôi. Chớ bị báo tư nhân cạnh tranh thì Nhân Dân chắc chết, chết chắc. Nó sẽ đi từ tình trạng "ít người đọc" đến hết người đọc (luôn) trong một khoảng thời gian rất ngắn. Sau đó, Tổng Biên Tập – tất nhiên – sẽ phải khăn gói về vườn, theo gương Thánh Gióng, vui thú... điền viên..."
Tuyệt vời, quà xuân gửi về quê nhà cho cán bộ như thế là tuyệt vời. Chưa hết, nhà báo Bùi Tín trên trang blog ở đài VOA cũng có một bài viết chúc xuân cho một tác giả trên tờ Quân Đội Nhân Dân. 

Bài của nhà báo Bùi Tín có nhan đề "Một bài chính luận ngụy biện, nói lấy được!" có trích đoạn như sau:
"Tôi rất mừng khi đọc trên báo Quân Đội Nhân Dân trong nước số ra ngày chủ nhật 23/01/2011 trong mục "Chính luận" bài của tác giả Xuân Bằng với đầu đề là: "Cái nhìn siêu thực về một hiện tượng sống động", nhằm tranh luận với bài viết của tôi trên VOA về Đại hội XI của đảng Cộng sản Việt Nam: "Nội dung siêu thực, nhân sự lên gân, đe dọa".

Tôi vui vì bài báo của tôi đã được chú ý, được phản hồi từ trong nước, và có thể mở ra một cuộc tranh luận công khai bổ ích và lý thú về kết quả của Đại hội XI vừa kết thúc. Bài này là để đáp lễ ông Xuân Bằng.

Tôi cho rằng nội dung của 3 ngày thảo luận các văn kiện dự thảo nhìn chung là xa rời cuộc sống, tránh né những vấn đề lý luận và thực tiễn nóng bỏng nhất, và tôi vẫn cho đó là một nhận định chính xác, phản ánh đúng sự thật.

Tại sao không mở ra cuộc tranh luận sôi nổi lý thú vể vấn đề liệu chủ nghĩa Marx–Lenin còn cần thiết, còn có giá trị hay không? về chủ nghĩa xã hội kiểu Mác-xít còn cần thiết hay không? về chế đô độc đảng có ưu việt hơn chế độ đa đảng hay không? và có nên coi sở hữu quốc doanh là then chốt và chủ đạo trong nền kinh tế hay không?

Đó là những vấn đề nóng bỏng, thiết thực, có nhiều ý kiến khác nhau, trái ngược nhau, sao không nêu lên để thảo luận?

Nhà báo Xuân Bằng có thấy trong cả 27 bản tham luận ở hội trường, đã có đại biểu nào nêu lên vấn đề có nên khai thác bauxite trên vùng Tây Nguyên, có nên làm đường xe lửa cao tốc lúc này, giải quyết quyền sở hữu ruộng đất của nông dân ra sao, hay vấn đề bảo vệ độc lập dân tộc, bảo vệ lãnh thổ, hải đảo quốc gia trong cuộc khủng hoảng ở vùng biển Đông ra sao hay không?

Tránh né một loạt vấn đề thực tiễn quan trọng cực lớn như vậy thì không phải là quay lưng lại với cuộc sống thật, không phải là siêu thực hay sao?(...)

...Và kỳ lạ nhất là thêm một ông Trung tướng Công an Trần Đại. Thêm một nhân vật chuyên chính trong Bộ Chính Trị, bên cạnh Đại tướng Công an Lê Hồng Anh, để làm gì vậy? Thế không phải là "lên gân, đe dọa", như tôi nhận định hay sao, thưa ông?

Trong Trung ương vừa bầu, có 1 đại tướng bộ trưởng và 7 thứ trưởng công an, chưa kể 1 tướng công an làm Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao. Bộ Quốc phòng củng không có nhiều thứ trưởng là ủy viên Trung ương như thế. Các Bộ Kinh tế, Công thương, Lao động, Tài nguyên-Môi trường, Văn hóa, Giáo dục, Khoa học Công nghệ lại càng hiếm, vắng.

Giữa thời kỳ xây dựng hoà bình, thế không phải là lên gân, là đe dọa cả xã hội đang khao khát tự do, dân chủ và nhân quyền, đang thật lòng mong muốn sớm hội nhập với xã hội dân chủ văn minh hay không? Thế mà không siêu thực sao?"
Thế nên, giáo sư Nguyễn Hưng Quốc cũng trên blog ở VOA, qua bài viết "Đaị hội xong rồi... thì sao?" đã nhận xét:
"...Nhưng cơ chế không thể thay đổi nếu ý thức hệ không thay đổi. Mà khi cơ chế và ý thức hệ không thay đổi thì những thay đổi về nhân sự chẳng có ý nghĩa gì cả.
Nó chỉ giống việc thay đổi diễn viên trong một màn kịch cũ.

Ở Việt Nam, đó lại là một màn kịch dở ẹc"
.
Thế mới biết, xuân mới, năm mới... nhưng mọi chuyện trong nhà nước CSVN vẫn là ít người đọc, nói theo nhà văn Tưởng Năng Tiến; vẫn là "siêu thực, lên gân, đe dọa..." nói theo nhà báo Bùi Tín; và là "màn kịch dở ẹc", nói theo giáo sư Nguyễn Hưng Quốc.

Và rồi công nhân vẫn phải đình công ngày cận Tết, và Việt Kiều vẫn được mời gọi xây cầu đường cho nhà nước.

Trần Khải




Người Quốc Gia là những người đặt Tổ Quốc lên bản vị tối cao, tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cả chính bản thân mình.